Bà ấy có hai người con trai, một người lo việc thu chi kiêm phụ bếp, người còn lại thì làm tiểu nhị chạy bàn.
Ngoài ra, họ còn có một người họ hàng là bộ đầu của nha môn Kinh Triệu Doãn thành Yến kinh. Tuy Bộ đầu không phải là chức quan gì to tát, nhưng dù sao cũng là người của nha môn, có chút tiếng nói ở địa phương. Chính vì vậy, cũng chẳng có kẻ nào dại dột đến đây gây sự.
Vô Vị Quán mở được bảy tám tháng, vậy mà ngày nào khách cũng đến nườm nượp như mây, vô cùng náo nhiệt.
Về đêm, phố Nam Bình tuy không sầm uất bằng khu vực bên bờ sông Lương, nơi có rất nhiều thuyền hoa qua lại, nhưng xung quanh cũng toàn là lầu xanh sở quán.
Thế nhưng, việc buôn bán trong quán vẫn khá tốt, chỉ là lúc này, quả thực trời đã không còn sớm nữa.
Đến lúc Tưởng viên ngoại ăn no, sửa soạn ra về, trong quán cũng chỉ còn lại lác đác vài người.
Tưởng viên ngoại hài lòng lau miệng, cười ha hả nói: "Cứ ghi sổ đi nhé. À phải rồi, hôm nay ta đến còn có một chuyện này. Mấy ngày nữa là sinh thần của mẫu thân ta, ta đã mời gánh hát của Yến Vân Lâu đến. Ta cũng muốn mời Tam Nương đến lúc đó ghé nhà nấu vài món, không biết có được không?"
"Đương nhiên là được chứ, chỉ là chúng ta chỉ có mấy người, mà nhà ngài tổ chức đại sự như vậy, sợ là không xoay xở xuể." Long Tam Nương cười rạng rỡ, trông vô cùng hiền hòa.
"Chuyện đó thì đương nhiên không thể để mấy người các vị làm hết được. Phần lớn mọi thứ chúng ta đều đã chuẩn bị, tự khắc sẽ có đầu bếp trong phủ phụ giúp. Các vị chỉ cần lo liệu cho mấy bàn của những vị khách quan trọng là được rồi." Tưởng viên ngoại cười nói.
"Vâng, vậy đến lúc đó, chúng tôa sẽ dẫn người đến đúng giờ." Long Tam Nương đáp.
Tưởng viên ngoại lúc này mới hài lòng vỗ vỗ cái bụng căng tròn rồi rời đi. Ông ấy là khách quen, không phải lần nào cũng trả tiền ngay mà đều ghi sổ trước, cuối tháng mới tính một lần, và cũng chưa từng quỵt nợ.
Sau khi Tưởng viên ngoại đi, mấy bàn khách còn lại trong quán cũng lần lượt rời đi.
Cuối cùng, chỉ còn lại vị thư sinh ở góc tường là vẫn ngồi yên tại chỗ.
Mấy đĩa thức ăn nhỏ trước mặt hắn ta đều không hề được đυ.ng đến, duy chỉ có đĩa bánh trứng ngỗng hương thung là đã được ăn sạch sành sanh.
Tuy trên phố vẫn còn không ít người qua lại, nhưng dần dần, phố Nam Bình cũng đã trở nên yên tĩnh hơn. Ánh đèn bên ngoài cũng không còn sáng rực như trước nữa.