Từ lúc nhìn thấy nàng, tim Tiết Xung đã đập thình thịch. Hôm nay Tam Nương mặc một chiếc áo khoác màu hồng phấn, nụ cười rạng rỡ bước tới, khiến trái tim Tiết Xung như bị đánh trúng.
"Bát tào phớ bát bảo này là ta làm cho người nhà ăn đấy. Tướng quân có ăn không?" Miệng thì hỏi có ăn không, nhưng thực tế bát tào phớ đã được đặt ngay ngắn trên bàn.
Trường Sinh cũng đã mang bánh tráng, đồ ăn kèm và cả món cá lên.
Còn có cả món hẹ vàng xào trứng, thịt lợn xào hành tây do Hồ đại nương làm.
Tiết Xung mím môi, vốn định nói cảm ơn, hoặc nói vài câu xã giao khác.
Nhưng vừa mở miệng, lời nói ra lại vô cùng thật thà: "Trông ngon quá, một bát e là không đủ."
Nói xong hắn chỉ muốn cắn lưỡi tự tử, ngươi có biết nói chuyện không vậy?
Tam Nương bật cười, nàng ngồi xuống, chống cằm nhìn hắn: "Cá là do ta làm, tào phớ là do ta làm, bánh tráng cũng là do ta làm đấy."
Tiết Xung nhìn nàng như vậy, buột miệng nói theo phản xạ: "Ta sẽ ăn hết."
Nói xong lại muốn cắn lưỡi lần nữa, ngươi đến đây để làm heo à?
Nhưng Tam Nương lại cười, nàng vừa cười vừa đứng dậy: "Vậy huynh ăn ngon miệng nhé."
Vào đến hậu viện, Trường Sinh bưng thức ăn vào liền cười trêu: "Chết thật, Tam Nương nhắm trúng vị tiểu tướng quân kia rồi phải không?"
Tam Nương cười đáp: "Nhìn cái khí thế sát phạt ấy, nhìn cái dáng vẻ ấy xem, ta thật sự thích mê rồi!"
Mấy người họ đều bật cười. Được Tam nương để mắt đến, vị Tiết tướng quân này... cũng coi như là có phúc khí đi.
Tiết Xung bắt đầu tập trung dùng bữa.
Miếng đầu tiên là tào phớ, vừa mềm mịn, thơm lừng lại tươi ngon. Cảm giác non mềm đến mức khiến người ta chỉ muốn nuốt luôn cả lưỡi.
Quả thực là mỹ vị nhân gian.
Món cá cũng rất tươi, kết hợp với vị cay nồng sảng khoái của ớt băm, đúng là càng ăn càng thấy thơm.
Lại thêm món bánh tráng cuốn rau kia cũng khiến hắn không thể dừng đũa. Cuối cùng, hắn ăn sạch cả phần Hồ đại nương làm mà vẫn cảm thấy thòm thèm, chưa đã miệng.
Ngại nỗi hắn không tiện mở miệng gọi thêm. May thay, Trường Sinh cười híp mắt, bưng lên cho hắn một bát canh lớn.
Là canh bí đao nấu tôm khô, hương vị cũng vô cùng tuyệt vời.
Cơm no rượu say, khách khứa buổi trưa cũng đã vãn. Trường Sinh và Trương Đại bắt đầu thu dọn bát đĩa trên bàn.
Tiết Xung lấy bạc đặt lên bàn, số tiền ấy chắc chắn là dư dả so với bữa ăn. Hắn cũng chẳng nói đi ngay, ánh mắt cứ lảng vảng nhìn về phía sau nhà.
Trường Sinh thấy vậy liền cười bảo: “Tam nương nhà ta đang ở sân sau đấy. Tướng quân nếu có việc thì cứ vào.”