Chương 20

Điều duy nhất không trọn vẹn, chính là đã thành hôn nhiều năm mà Hoàng nương tử vẫn chưa có con. Tưởng viên ngoại đã mấy lần bày tỏ rằng không sao cả, nếu thực sự không được thì nhận nuôi một đứa là được. Lão phu nhân cũng đồng ý.

Thế nhưng, Hoàng nương tử lại không cam lòng. Nàng đương nhiên biết vấn đề là do mình. Nàng vốn là yêu loại, làm sao có thể dễ dàng sinh con với người thường được chứ?

Sức khỏe của Tưởng lão phu nhân cũng ngày một yếu đi. Nàng lại càng thêm lo lắng. Một mặt, nàng dùng pháp lực nông cạn của mình để ngấm ngầm điều dưỡng cho lão phu nhân, mặt khác, nàng lại đi cầu xin không ít yêu loại, mong muốn có thể sinh con cho Tưởng gia.

Cứ bận rộn như vậy, lại mười mấy năm nữa trôi qua.

Cuối cùng, một vị có thâm niên trong Vũ tộc đã chỉ cho nàng một cách, đó là phải hoàn toàn biến thành người.

Từ yêu loại biến thành người, là một chuyện vừa nguy hiểm lại vừa đau đớn. Một khi đã chuyển đổi, sẽ vĩnh viễn không thể hối hận.

Hoàng nương tử không chút do dự.

Nàng lấy cớ về quê tảo mộ, rời đi ba tháng. Nàng đã tự tay đập nát viên yêu đan vốn đã không thành hình của mình. Việc từ chó biến thành người, không giống như những phép biến hóa thông thường. Mà là phải thay đổi từng tấc xương một.

Nàng đã được như ý nguyện, trở thành một con người.

Thế nhưng, trong cốt tủy, nàng vẫn là một khuyển yêu. Một con khuyển yêu đã mất hết tất cả yêu thuật, không còn yêu đan.

Hơn nữa, cũng vì sự chuyển hóa này mà thân thể nàng bị tổn hại quá nặng, trở nên yếu ớt.

Thế nhưng, nàng lại rất vui mừng.

Khi trở về Tưởng gia, nàng vẫn là người phụ nữ hiền thảo, hiếu thuận với mẹ chồng, hết mực yêu thương chồng.

Chỉ là từ đó, thuốc thang không rời miệng.

Thế nhưng, thuốc của người đời lại chẳng thể chữa lành được sự tổn hao của nàng.

Cuối cùng, một năm nữa trôi qua, nàng đã mang thai Tưởng Bình.

Khi đứa bé chào đời, nàng đã quyết định đặt tên cho con là Tưởng Bình. Chẳng cầu mong gì cao sang, chỉ mong con có một đời bình an, suôn sẻ.

Sau khi sinh con xong, nàng đã có dự cảm rằng mình có lẽ không còn sống được bao nhiêu năm nữa.

Thế nhưng, nàng chưa một lần hối hận.

Chỉ là, nàng không hề hay biết rằng, thật ra Tưởng viên ngoại đã biết chân thân của nàng không phải là người từ rất sớm rồi.

Từ rất sớm. Ngay từ khi họ vừa mới thành hôn.

Có một lần uống rượu say, nửa đêm Tưởng viên ngoại thức giấc đi vệ sinh thì phát hiện người đang ngủ trong chăn không phải là người vợ yêu kiều, mà lại là con chó vàng đã mất tích nhiều năm.

Lúc đó, Tưởng viên ngoại cũng đã rất sợ hãi.

Chỉ là, ông ấy vốn là người quang minh lỗi lạc, chỉ nghĩ rằng cho dù nương tử của mình vốn là chó hóa thành, thì con chó này cũng đâu có hại ai.