Chương 18

Trong Vô Vị Quán, đã có vài bàn khách đang ngồi. Thấy một vị nương tử có vẻ yếu ớt bước vào, mọi người chỉ tò mò liếc nhìn một cái rồi cũng không để tâm nhiều. Dù sao đây cũng là thời đại mà nam nữ đều có thể ra ngoài dùng bữa, nên chuyện này cũng không có gì là lạ.

Tuy nhiên, Trường Sinh vẫn rất nhanh chóng mời Hoàng nương tử vào hậu viện.

Trong hậu viện, Tam Nương tựa vào gốc cây, mỉm cười nói: “Nương tử đã đến đây rồi, hay là ngồi xuống dùng một bữa cơm nhé?”

Hoàng nương tử định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn ngồi xuống: “Vậy làm phiền ngài rồi.”

Long Tam Nương vào bếp, làm hai món ăn.

Một món là gỏi mầm liễu trộn giấm. Một món là thịt thăn sốt cay ngọt.

Ngoài ra, còn có một bát mì trường thọ.

Hoàng nương tử cầm đũa lên, gắp một miếng gỏi mầm liễu trước, rồi khẽ chau mày.

Món này vừa chua, vừa đắng, lại vừa mặn.

Bà lại gắp một miếng thịt thăn sốt cay ngọt, món này thì lại ngọt, cay, và ngấy.

Thế nhưng bà không nói gì, chỉ lặng lẽ ăn từng miếng một, cho đến khi cả hai đĩa thức ăn đều sạch trơn.

Cuối cùng, bà lại ăn hết cả bát mì trường thọ.

“Thế nào?” Tam Nương mỉm cười hỏi.

“Chua, ngọt, đắng, cay, mặn, mỗi vị đều đọng lại trong tim. Nhưng nếu kéo dài, lại giống như bát mì trường thọ này, triền miên không dứt, tự có hương vị riêng.” Hoàng nương tử đáp.

“Phàm nhân đáng yêu nhất, mà phàm nhân cũng đáng hận nhất. Phàm nhân luôn yếu đuối, nhưng phàm nhân cũng luôn kiên cường. Bảy nỗi khổ của nhân gian, năm vị của cõi người. Không biết Hoàng nương tử đây đã giác ngộ được mấy phần rồi?” Tam Nương hỏi.

Hoàng nương tử lùi lại vài bước, hành lễ: “Trước đây nô gia không hiểu, nhưng đến hôm nay, quả thực đã lĩnh hội được rất nhiều. Đa tạ Tam Nương đã chỉ điểm.”

“Nếu đã hiểu rồi, vậy thì về đi. Ăn món ngũ vị của ta rồi, cũng có thể bảo toàn cho bà được trường thọ. Hai vợ chồng bà tu cho kiếp này, cũng là tu cho cả kiếp sau. Đến cuối con đường Hoàng Tuyền, vẫn có thể nắm tay nhau.”

Nghe được câu này, Hoàng nương tử vô cùng xúc động: “Nô gia đa tạ Tam Nương!”

Hoàng nương tử đến đây với tâm trạng lo lắng thấp thỏm, nhưng lúc ra về lại vô cùng mãn nguyện.

Hồ đại nương làm xong tất cả các món ăn bên ngoài, mới cười nói: “Có được lời hứa xuống Hoàng Tuyền vẫn có thể nắm tay nhau, xem ra kiếp này không còn gì hối tiếc rồi.”

“Đúng là kẻ si tình.” Trương Đại đi ngang qua nói một câu, rồi lại tiếp tục xách thùng nước đi.

Hồ đại nương cười ha hả: “Phải đó, phàm là yêu loại đều cầu trường sinh, cầu tu đạo, cầu chấn động một phương. Vậy mà lại có người như Hoàng nương tử đây, chỉ cầu được ở bên một người phàm trọn một đời, không rời không bỏ. Đúng là hiếm có thật.”