Long Tam Nương chỉ mỉm cười, chẳng hề để tâm.
Bọn họ ai nấy đều tai thính mắt tinh, nên đương nhiên nghe được những lời mà Mã bà tử ở bên ngoài đang cố tình hạ giọng nói.
"Các người biết không, mấy đứa mà ta sắp bán đi lần này đều là những cô nương trẻ tuổi, chà, trông xinh đẹp lắm. Các người đoán xem là người ở đâu? Là người của phủ Trưởng công chúa đấy! Chà chà! Quả không hổ là người hầu hạ trong phủ công chúa, trông mơn mởn thật! Còn đẹp hơn nhiều so với mấy đứa ở phủ viên ngoại mà ta bán năm ngoái! Lại còn đều là gái còn trong trắng cả! Các người nói xem, lần này chẳng phải ta hời to rồi sao?"
Một người đàn ông lớn tuổi hơn thở dài khuyên nhủ: "Bà có bán người ta đi thì cũng nên tìm cho họ một gia đình tử tế để gả đi là được rồi, dù có gả cho người lớn tuổi một chút cũng được. Cớ sao lại nỡ đẩy những cô nương trẻ tuổi như vậy vào hố lửa chứ?"
Mã bà tử "phì" một tiếng: "Đi đi đi! Ông thì biết cái gì, kỹ viện thì đã là hố lửa sao? Vào đó được ăn ngon mặc đẹp, có gì không tốt? Nếu gặp được công tử nhà giàu nào đó, được người ta rước về, chẳng phải cũng được hưởng phúc không hết sao?"
Những lời sau đó, Long Tam Nương cũng lười chẳng buồn nghe nữa.
Mỹ thực chốn nhân gian vốn đã có hương vị riêng của nó, nàng cũng chẳng hơi đâu làm vẩn đυ.c tai mình.
Có những kẻ đã một lòng một dạ muốn đi vào chỗ chết, thì chẳng thể nào cản được.
Trái lại, lão Dương kia, sau khi ăn hết từng miếng quả du, bỗng trở nên có chút ngẩn ngơ.
Ông ấy đứng dậy rời đi mà không hề trả tiền.
Trường Sinh chỉ tặc lưỡi một tiếng, chứ không hề ngăn cản.
Phò mã điên rồi.
Đây là chuyện bắt đầu được lan truyền khắp các đường lớn ngõ nhỏ vào chiều hôm đó. Bao nhiêu người kể lại cứ như thể chính mắt mình trông thấy vậy.
Mà vị phò mã kia quả thực đã chạy ra ngoài với bộ dạng điên dại, miệng không ngừng la hét: "Ta biết lỗi rồi. Ngươi đừng đuổi theo ta nữa..." và những lời tương tự.
Cũng vào chiều hôm đó, Mã bà tử vui vẻ dắt tám nha đầu trẻ trung xinh đẹp từ phủ Trưởng công chúa ra ngoài, rồi nhanh như một làn khói dẫn họ đi về phía bờ sông Lương Hà.
Đêm đó, Lưu Thư Minh lại một lần nữa xuất hiện ở Vô Vị Quán, thân thể của hắn ta đã trở nên trong suốt đến mức gần như không thể nhìn rõ được nữa.
Hắn ta ngồi trong một góc, toàn thân vẫn còn nhỏ nước ròng ròng.
Trường Sinh lục trong quầy ra một nén hương, rồi châm lên ở đó.
Làn khói theo một tư thế mà mắt thường không thể nhìn thấy, lững lờ bay về phía góc phòng.
Chẳng mấy chốc, thân thể của Lưu Thư Minh lại ngưng tụ trở lại.
Đợi đến khi khách trong Vô Vị Quán đã về hết, tiếng mõ cầm canh trên đường lại không hề vang lên.
Lúc lão Dương lảo đảo bước vào, Tam nương đã chờ ông ấy từ lâu.
"Đến rồi thì đi theo ta đi." Tam nương mỉm cười, khẽ vươn tay vào không trung, liền lấy ra được một chiếc đèn l*иg đỏ rực.
Lão Dương đờ đẫn nhìn chiếc đèn l*иg trong tay nàng, rồi từng bước đi theo sau.
Quãng đường chẳng qua chỉ là từ sảnh trước ra sân sau, thế nhưng ông ấy đi lại khó khăn như thể đang phải trèo non lội suối vậy.