Lúc Vô Vị Quán mở cửa, đã gần đến giờ Ngọ rồi.
Trường Sinh đẩy cửa tiệm ra, treo chiếc đèn l*иg ở trước cửa lên.
Hắn vừa mới cầm lấy cây chổi, đã thấy lão Dương ở trong phố Ngưu Đầu, phố Nam Bình chắp tay sau lưng đi tới.
“Dương đại gia hôm nay đến sớm vậy ạ?” Trường Sinh cười hì hì chào hỏi.
“À, chẳng phải là do ta đi tuần đêm về sớm sao. Buổi trưa ta cũng lười nấu nướng, nên đến chỗ các ngươi ăn chút gì đó.” Lão Dương trông có vẻ hơi mệt mỏi.
“Được ạ, hôm nay ngài là vị khách đầu tiên đấy ạ.” Trường Sinh vừa nói vừa mời ông ấy vào trong.
Có điều, quán mở cửa cũng không tính là sớm, vị khách đầu tiên vừa mới bước vào thì đã có không ít người lục tục kéo đến.
Toàn là những người hàng xóm láng giềng quen thuộc. Món ăn của Vô Vị Quán vừa ngon, giá cả lại phải chăng. Người dân ở Yến Kinh thành vốn không thiếu tiền, nên tự nhiên cứ thế mà đến thôi.
Long Tam Nương vừa bước ra, liền có người quen cất tiếng chào.
Mã bà tử ở con phố sau vừa bước vào đã oang oang kêu lên: “Ối giời ơi, mệt chết ta rồi! Tam Nương à, mau làm cho ta chút gì ăn đi, không cần cầu kỳ đâu, cứ có cả mặn cả chay là được.”
Tam Nương mỉm cười: “Được thôi, nếu hôm nay ngài vui vẻ như vậy, thì để ta đích thân xuống bếp nhé.”
Lập tức có người la lên rằng không được thiên vị, nhưng Tam Nương chỉ mỉm cười rồi đi vào trong bếp.
Ẩm thực vào tháng ba thường có phần thanh đạm.
Tuy nói là cỏ cây tươi tốt, chim oanh bay lượn, vạn vật hồi sinh, nhưng nơi đây lại là phương Bắc, khí hậu suy cho cùng vẫn còn hơi se lạnh.
Vì vậy, không thể nào phong phú như ở phương Nam được.
Thế nhưng, mùa xuân ở phương Bắc cũng có cái hay của nó.
Tam Nương bưng vào một mâm quả du tươi rói do các tiểu yêu mang đến từ chiều hôm qua.
Ngay từ chiều qua đã được rửa sạch sẽ rồi, bây giờ dùng là vừa đẹp.
Phần cuống nhỏ ở trên đều đã được ngắt bỏ hết. Lúc này, nàng đổ những quả du màu xanh ngọc bích vào trong một chiếc chậu sứ lớn, trông vô cùng đẹp mắt.
Nàng múc một bát bột ngô vàng óng, trộn thêm một ít bột mì, sau đó đảo đều lên.
Bắc một nồi nước lớn, bên trên đặt một chiếc xửng hấp. Đợi nước sôi, nàng đổ phần quả du đã trộn bột vào trong xửng.
Rồi đậy nắp vung lại.
Vào tháng ba, cũng chính là mùa ăn cá sông.
Những con cá chép béo tròn sau cả một mùa đông, lúc này con nào con nấy đều không nhỏ.