Vô Vị Quán vốn lúc nào cũng đông khách. Dù cho trời đã không còn sớm, nhưng trong quán vẫn còn vài bàn thực khách nán lại, tán gẫu dăm ba chuyện phiếm.
Bà chủ Long Tam Nương đang ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách có bìa đã nhàu nát đến mức không thể nhìn ra được là sách gì.
Mỗi khi có ai hỏi, nàng chỉ mỉm cười đáp rằng đó là mấy quyển thoại bản dùng để giải khuây mà thôi.
Một nữ nhân biết chữ, đương nhiên không thể là con nhà tầm thường. Tuy không ai biết lai lịch thực sự của Long Tam Nương ra sao, nhưng người ta cũng chỉ loáng thoáng nghe đồn rằng, nàng là tiểu thư của một gia đình giàu có đến từ phương Nam.
Chỉ vì vị hôn phu đột ngột qua đời, nàng quyết không tái giá, mà chọn ở lại đây cùng các ca ca trong nhà mở một quán ăn nhỏ. Tính đến nay, họ đến thành Yến Kinh này cũng đã được bảy tám tháng, xem như đã dần ổn định cuộc sống.
"Tam Nương, tháng ba này nên ăn chút đồ tươi theo mùa, có món gì ngon không? Ta đến giờ này có phải là muộn quá rồi không?" Một nam nhân hơi mập mạp cười ha hả bước vào, tự nhiên ngồi xuống rồi hỏi.
"Tưởng viên ngoại đến đúng lúc lắm ạ. Ban ngày, nhà của Tôn đại nương vừa mang đến hơn chục quả trứng ngỗng lớn, lại vừa hay có ít rau tươi theo mùa, để ta vào làm cho ngài ngay đây. Ngài làm ăn vất vả rồi." Long Tam Nương mỉm cười đáp lại.
"Ôi chao, hôm nay lại được Tam Nương đích thân xuống bếp! Vậy thì quả là phúc của ta rồi!" Tưởng viên ngoại cười lớn.
Tam Nương chỉ mỉm cười rồi đi vào bếp phía sau để bắt đầu bận rộn.
Dù cho tướng mạo của nàng thật sự không giống một người quen việc bếp núc, và ngày thường nàng cũng hiếm khi là người nấu ăn, nhưng một khi đã ra tay, thì tay nghề của nàng quả thật là cừ khôi.
Trong bếp, Hồ đại nương cười ha hả: "Tam Nương đích thân xuống bếp đấy à?"
"Vâng, để con làm vài món." Tam Nương vừa nói vừa lấy một quả trứng ngỗng từ chiếc rổ trên kệ, suy nghĩ một lúc lại lấy thêm một quả nữa.
Trong chiếc rổ đặt dưới đất là rau hương thung mới mua sáng nay, đã được rửa sạch sẽ và để cho ráo nước.
Nàng đập trứng ngỗng vào một chiếc bát lớn rồi đánh tan, sau đó rắc hương thung đã thái nhỏ vào, thêm chút muối rồi khuấy đều.
Nàng để bát trứng sang một bên, rồi cho con gà trống tơ đã ướp sẵn vào nồi để hấp.
Con gà trống tơ này là gà non, chỉ độ năm sáu tháng tuổi, tuy không lớn lắm nhưng thịt lại vô cùng tươi mềm. Chính vì vậy, nó cũng không cần phải chế biến cầu kỳ, chỉ cần hấp lên là đã rất đậm đà hương vị rồi.