Chương 9

“Con gái đã gả đi như bát nước hắt đi, nhanh thế đã đi giúp người ta tuyển tân sinh viên rồi à?

Lão phụ đây đau lòng lắm đấy.” Kiều Hạc giật lấy cái quạt điện mini của cậu ấy thổi thổi, làm ra vẻ thâm trầm giả tạo.

Trò chơi xưng bố gọi ông giữa đám con trai hình như không bao giờ thấy chán.

Tạ Tri Chu “chậc” một tiếng, bĩu môi nhìn Kiều Hạc: “Thế kỷ 21 bình đẳng giới rồi nhé, đừng có vướng vào tàn dư xã hội phong kiến nữa được không?”

Kiều Hạc khoác vai anh ấy, đưa tờ đơn đăng ký kia trả lại cho Trần Úy Âm: “Cậu cũng năm hai rồi mà, còn đi theo các em khóa dưới năm nhất tham gia tuyển tân sinh viên à?”

“Ai bảo chất lượng âm thanh của đài phát thanh trường tệ quá làm gì.” Tạ Tri Chu liếc nhìn tấm băng rôn đỏ ghi “Đài phát thanh tuyển sinh”, thầm nhủ trong bụng: “Đúng là minh châu bị vùi lấp mà.”

Trước đây, không biết bao nhiêu lần anh đi lại trong khuôn viên trường, cũng từng vô số lần nghe đài phát thanh có tiếng tạp âm còn lớn hơn cả tiếng người nói.

Hiển nhiên là chưa lần nào anh nghe rõ bên trong đang phát cái gì, đến mức anh đã bỏ lỡ Quý Trạch Ân cả một năm trời.

Anh bứt rứt cuộn một góc tờ đơn đăng ký trong tay, khóe môi vốn hay cười của anh cũng xụ xuống.

Kiều Hạc không thể hiểu hết được trăm mối tơ vò trong lòng anh, sau khi "cà khịa" xong hành vi "phản bội" của anh, thật sự không chịu nổi cái nóng bức mùa hè này nữa, vứt cái quạt điện mini trả lại cho anh, dặn dò một câu: “Chiều nay có xếp cậu trực gian hàng Hội sinh viên đấy, đừng quên đấy nhé.” Rồi chuồn thẳng.

“Được thôi!” Tạ Tri Chu vẫy tay chào anh ấy, rồi lại bắt đầu ngắm nghía cái trái tim mình vẽ trên đơn đăng ký.

Nét vẽ vừa vặn, đường cong rõ ràng, sinh động như thật, đúng là đại nghệ sĩ.

“Thôi cậu đừng nghịch nữa.” Trần Úy Âm tưởng anh sợ đơn đăng ký của mình viết không tốt, an ủi: “Chỉ cần cậu đến phỏng vấn đúng giờ là bọn tớ sẽ không đánh trượt cậu đâu.”

“Hửm?” Tạ Tri Chu không nghe rõ, đáp lại lơ đãng.

Anh vẫn đang tự mình tìm niềm vui, ánh nắng chói chang hắt lên đơn đăng ký đột nhiên biến mất, rơi vào một vùng bóng râm mát mẻ.

Anh ngước mắt nhìn lên, liền thấy một gương mặt tinh tế nhưng lạnh lùng.

“Đài trưởng!” Đám con gái đang trực gian hàng đồng loạt lên tiếng trước.

Quý Trạch Ân hơi gật đầu, rồi đưa mắt nhìn Tạ Tri Chu, nhẹ giọng nói: “Tuyển tân sinh viên phỏng vấn, công bằng là trên hết.”

Trần Úy Âm, người vừa nãy còn đang nói năng hùng hồn một cách vui vẻ, bĩu môi, nói: “Rồi ạ.” Sau đó lén lút làm mặt quỷ với Tạ Tri Chu.

Tuy nhiên, Tạ Tri Chu kể từ lúc Quý Trạch Ân xuất hiện: “ba hồn bảy vía" đã bay mất đâu mất rồi, ánh mắt thất thần cứ dán chặt lên mặt cậu ấy, hoàn toàn ngó lơ mặt quỷ của Trần Úy Âm.

“Quý Trạch Ân.” Không biết có phải vì bị nhìn chằm chằm hơi không thoải mái không, cậu ấy liền chủ động giới thiệu bản thân trước.

Tạ Tri Chu hoàn hồn, cố hết sức kiềm chế khóe môi đang điên cuồng muốn cong lên, cũng trả lời theo: “Tạ Tri Chu.”

“Ừm.” Một bàn tay trắng nõn, thon dài lọt vào mắt Tạ Tri Chu, Quý Trạch Ân cầm lấy đơn đăng ký của anh, liếc nhanh một lượt.

Anh nhìn qua tấm giấy mỏng manh ấy, đánh giá biểu cảm của Quý Trạch Ân, tim đập thình thịch làm anh thấy hơi khô miệng, anh liếʍ liếʍ môi dưới, vô cớ cảm thấy cảnh tượng này đặc biệt giống hồi cấp ba đi thi mà bị giáo viên coi thi thu bài vậy, cẩn thận dò xét vẻ mặt của giáo viên coi thi để đoán xem bài mình làm thế nào.