Chương 8

Tạ Tri Chu vừa từ căng tin đông đúc bước ra, một tay cầm chiếc quạt điện mini màu đen, chỉnh gió lên mức lớn nhất mới tạm thời xua đi được cái nóng.

Không ít câu lạc bộ và tổ chức sinh viên đều dựng lều ở khu ký túc xá để tuyển thành viên mới, mấy ngày này là lúc khu ký túc xá náo nhiệt nhất.

Khu trung tâm còn có khá nhiều người biểu diễn, tiếng hò reo vang lên át cả tiếng khác.

Tạ Tri Chu đứng đó nhìn một lát, khen một tiếng hay.

Sau đó, anh nhìn thấy người của đài phát thanh bắt đầu dọn dẹp bàn ghế, treo băng rôn tuyển sinh.

Nữ sinh ở Đại học Y A hơi nhiều hơn nam sinh, đài phát thanh lại càng "âm thịnh dương suy".

Vả lại, bản thân trường Y vốn dĩ đã là "biến con gái thành con trai, biến con trai thành con lừa".

Lúc này, mấy cô gái đang trực ban, mồ hôi nhễ nhại khiêng đồ, Tạ Tri Chu đi thẳng đến gian hàng của đài phát thanh, giúp các cô ấy một tay, loáng cái đã dọn dẹp xong xuôi.

Mấy cô gái trông gian hàng cảm ơn anh, chưa kịp đợi Tạ Tri Chu mở lời, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa đã dúi tờ đơn đăng ký tuyển sinh vào tay anh, cười tủm tỉm nói: “Tạ bộ trưởng, đăng ký một suất nhé?”

“Được thôi.” Tạ Tri Chu thuận theo tự nhiên nhận lấy, cười nói với cô gái tóc đuôi ngựa: “Cậu biết tớ à?”

Cô gái tóc đuôi ngựa nhiệt tình tự giới thiệu: “Trần Úy Âm, hệ lâm sàng năm 5, cùng khóa với anh ạ.”

Rồi lại ghé sát vào Tạ Tri Chu, thì thầm vào tai anh: “Khi bình chọn nam thần trường, tớ là người ủng hộ anh đấy!”

– Dù cuối cùng đã "lật kèo" sang ủng hộ Quý Trạch Ân rồi.

Câu này cô ấy chỉ nghĩ trong lòng, không nói ra.

“Bài hát "Cầu Vồng" trong audio tuyển sinh cậu hát rất hay.” Tạ Tri Chu khen một câu.

“Cái này anh cũng nghe ra sao?" Trần Úy Âm hơi kinh ngạc, sự vui sướиɠ khi được khen ngợi hiện rõ trên khuôn mặt cô gái trẻ.

Cô lục tìm một chiếc bút đen đưa cho anh điền đơn, rồi lại "bẻ lái" sang "nịnh" lại kiểu xã giao: "Nhạy cảm với giọng nói thế này, anh đúng là "mầm non" của đài phát thanh rồi, không thể nào bỏ qua anh được!"

“Sợ trình độ phát thanh của tớ không đạt yêu cầu của các cậu.” Tạ Tri Chu khiêm tốn nói miệng thế thôi, nhưng trong phần tự đánh giá trên đơn đăng ký lại tự khen mình tận trời.

Cô gái bên cạnh Trần Úy Âm chọc chọc vào cánh tay cô nàng, rồi trêu ghẹo Tạ Tri Chu: “Chỉ riêng cái mặt này của cậu thôi, Úy Âm cũng phải giữ cậu lại rồi.

Cả hai gương mặt thuộc Top 2 của trường đều đến đài phát thanh của bọn tớ, có hiệu ứng quảng cáo này thì còn lo gì không tuyển được người nữa chứ?”

Tạ Tri Chu mỉm cười, giả vờ vô ý hỏi: “Quý Trạch Ân bình thường có hay đến đài phát thanh không?”

“Cậu ấy là đài trưởng, đến khá thường xuyên.” Trần Úy Âm giải thích: “Cậu ấy phải tổ chức các cuộc họp định kỳ các kiểu.”

“Thế cậu ấy sẽ xem đơn đăng ký chứ nhỉ?” Khóe môi Tạ Tri Chu bất giác nở một nụ cười.

Anh vừa mới viết xong chữ cuối cùng trên đơn đăng ký.

Tay cầm bút dừng lại một chút, rồi vẽ một trái tim rất ư là điệu đà ở cuối đơn đăng ký.

“Lão Tạ!?” Một giọng nói quen thuộc vang lên, ngắt ngang cuộc đối thoại của họ.

Hội trưởng Hội sinh viên ở gian hàng bên cạnh, mang theo vài phần tức giận giả vờ, xông thẳng đến chỗ Tạ Tri Chu, khí thế hừng hực: “Cậu nhóc này, còn chơi trò phản bội?”

Tạ Tri Chu đưa cho cậu ấy một tờ quảng cáo tuyển sinh của đài phát thanh, mỉm cười nhìn Kiều Hạc: “Tham gia cùng đi?”