Cậu ta nhớ lần trước Chương Thịnh nhắc đến Quý Trạch Ân trước mặt Tạ Tri Chu, cậu ta còn lo Tạ Tri Chu không vui mà vội bịt miệng Chương Thịnh lại, nào ngờ người này hoàn toàn không nhớ gì cả.
"Gợi ý chút đi?" Tạ Tri Chu lắc lắc nước trong "não cá vàng", định dùng nó để tiếp nhận tin tức về Quý Trạch Ân.
"Năm nhất." Đoàn Bang lườm anh đầy bực bội, rồi nói thêm một câu: "Cuộc bình chọn nam thần trường ấy, cậu đứng thứ hai."
"Quý Trạch Ân là người đứng thứ nhất?" Tạ Tri Chu vẻ mặt hơi kỳ lạ.
"Ừ."
Cái cuộc thi đó là hồi họ năm nhất, tổ chức chơi chơi trên diễn đàn trường, tuy đã cách một năm, bây giờ nhìn lại thấy hơi ngây ngô tuổi teen, nhưng chuyện này lúc đó ở Đại học Y A cũng khuấy đảo một trận "mưa máu gió tanh".
Những người ủng hộ các ứng cử viên lớn lên mạng mắng chửi nhau ầm ĩ, tranh cãi đen tối mặt trời, cuối cùng hai tân sinh viên xuất sắc nổi bật, cạnh tranh cho Top 2— Tạ Tri Chu Khoa Pháp y, và Quý Trạch Ân hệ lâm sàng 8 năm.
Một người là "chàng trai oxy" năng động, cởi mở, thân thiện như em trai nhà bên, một người là học bá cấm dục, lạnh lùng, tinh anh.
Những người ủng hộ hai người chiến nhau trên mạng không phân thắng bại, cục diện bế tắc, suýt chút nữa đã phá hỏng tình bạn thắm thiết của mọi người.
Cuối cùng một người dùng ẩn danh xuất hiện chấm dứt cuộc tranh chấp này, cậu ta lặng lẽ dán điểm thi đại học của hai người lên, sau đó ẩn mình lui về hậu trường: “thâm tàng công dữ danh".
Quý Trạch Ân được nhận vào hệ lâm sàng 8 năm với điểm cao nhất toàn trường Đại học Y A, còn Tạ Tri Chu là "ké" được vào Khoa Pháp y với điểm vừa đủ qua ngưỡng điểm chuẩn của đợt xét tuyển sớm.
Đại học Y A là một trong những trường y hàng đầu cả nước, phần lớn sinh viên đều là những người chăm chỉ nghiên cứu, yêu thích học tập, có sự sùng bái tự nhiên với học bá.
Vì vậy, Quý Trạch Ân với điểm số "siêu thần" đã trở thành nam thần trường.
Còn Tạ Tri Chu với thành tích không mấy khả quan thì trở thành "túi rơm gấm thêu" (chỉ được vẻ ngoài hào nhoáng).
Lúc đầu khi biết chuyện này, Tạ Tri Chu suýt nữa tức chết, vốn dĩ anh chẳng mảy may hứng thú gì với việc nam thần hay không nam thần, nhưng việc bị bêu kết quả học tập cho người ta xì xào bàn tán vẫn khiến anh cảm thấy khó chịu.
Cũng vì thế mà anh bị "dị ứng" với cái tên Quý Trạch Ân trong một thời gian dài.
Nhưng xem ra: “não cá vàng" của anh quên nhanh thật đấy.
Đoàn Bang chứng kiến sắc mặt Tạ Tri Chu thay đổi xoành xoạch, cuối cùng biến thành vẻ mặt hối hận tiếc nuối, cậu ta gãi đầu: "Cái cuộc bình chọn củ chuối này sao không có thêm phần bình chọn giọng nói nhỉ?
Không thì hồi đó tớ đã phát hiện ra Quý Trạch Ân rồi."
Đoàn Bang bỗng thấy hơi đau răng vì uống quá nhiều nước lạnh: “Lão Tạ, cậu còn nhớ cái "nhân vật thiết lập" của mình là “bông hoa của Bộ Thể dục”, “chàng trai oxy năng động” không?
Cậu bây giờ trông đặc biệt giống kiểu “não tàn vì yêu” của mấy cô gái nhỏ đấy cậu biết không!"
Tạ Tri Chu không để ý đến câu chất vấn đau lòng của Đoàn Bang, buông lại một câu "Tớ bây giờ đúng là kiểu “não tàn vì yêu” của nam sinh nhỏ mà." rồi bước theo tiếng chuông vào lớp, ôm chặt chiếc cốc nước đầy, lững thững về chỗ nghe giáo sư già giảng đạo dưỡng sinh.
Khu ký túc xá người qua kẻ lại tấp nập, cái nóng oi ả còn sót lại của mùa hè vẫn huyên náo.