Anh nhìn quanh lớp một lượt, thấy các bạn ngồi cách nhau, chỗ trống xếp đầy sách và vở dày như gạch, gần như kín chỗ, chỉ còn hàng cuối trống.
Tạ Tri Chu cảm thán một tiếng rồi đi thẳng tới đó.
Anh đến gần như sát giờ, vừa dọn đồ xong ngồi xuống thì chuông vào lớp vang lên.
Kể từ khi nghe đoạn tiếng Anh ở sân vận động hôm qua, anh cứ vương vấn mãi về chủ nhân của giọng nói đó, muốn được gặp Quý Trạch Ân này.
Hôm đó ở sân vận động Quý Trạch Ân ngồi xa, sau lại về sớm, tuy biết cậu ta là lớp một từ Đoàn Bang, nhưng lại chưa biết mặt mũi thế nào.
Đoàn Bang tiện thể giúp luôn, hôm nay đi cùng anh đến nhận diện người.
Tạ Tri Chu học Khoa Pháp y, Đoàn Bang học Y cơ sở, hai người không cùng khoa, đành phải tranh thủ giờ giải lao hẹn nhau, đến cửa lớp hệ lâm sàng 8 năm để thử vận may.
May mắn là thường ngày họ gần như kín lịch cả ngày, tìm được một thời điểm ba khoa cùng có giờ học thế này, ngược lại rất dễ dàng.
Tuy hôm nay anh dậy sớm không phải vì buổi học của giáo sư già, nhưng khi nghe vị giáo sư tóc đã điểm bạc vẫn còn tinh thần minh mẫn, giảng bài từ môn Hóa sinh đến kiến thức dưỡng sinh, anh vẫn cố gắng giữ tinh thần để nghe hết tiết.
Đến khi tan học, nhìn thấy Đoàn Bang đang ngóng ở cửa, anh liền vẫy tay, rồi đập tay với Đoàn Bang.
“Tuyệt thật!
Sức mạnh tình yêu đúng là vĩ đại, Tạ ca đi học còn không buồn ngủ nữa.” Đoàn Bang trêu chọc.
Tạ Tri Chu nhếch mày nhìn cậu ta, đáp: “Quá khen rồi.”
Lớp của hệ lâm sàng 8 năm ngay cạnh máy lọc nước.
Hai người giả vờ lấy nước, uống hết ly này đến ly khác, vẫn không thấy Quý Trạch Ân ra khỏi lớp.
Tạ Tri Chu vặn chặt nắp cốc nước, vỗ vai Đoàn Bang, đau khổ nói: “Anh bạn, ý này của cậu không ổn rồi, tớ thực sự uống không nổi nữa.”
“Tớ cũng thế…” Đoàn Bang cúi đầu nhìn cái bụng đang căng lên, nhíu mày nói với Tạ Tri Chu: “Tớ thấy hai chúng ta bây giờ trông ngu ngốc đặc biệt.”
Cặp đôi cùng cảnh ngộ quyết định làm trực tiếp hơn, ló đầu ló đuôi nhìn vào ngoài cửa lớp người ta.
Tuy nhiên, khi đến ngoài lớp hệ lâm sàng 8 năm, Tạ Tri Chu mới chợt nhận ra hành động nãy giờ của họ đứng đợi Quý Trạch Ân ra ở máy lọc nước thực sự rất ngu ngốc.
Thật ra chỉ cần nhìn thoáng qua ở cửa lớp là anh đã có thể nhớ được cậu ấy rồi.
Bởi vì Quý Trạch Ân, dáng vẻ thật sự quá nổi bật.
Lớp học không lớn, nhìn xuyên qua cửa cũng không xa lắm.
Quý Trạch Ân ngồi ngay cạnh cửa sổ, mặc một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, tươm tất.
Ánh nắng ban mai chín giờ chiếu lười biếng lên đôi mắt và hàng mày của cậu.
Cậu hơi nhíu mày, tay cầm bút gõ nhẹ lên sách giáo khoa từng nhịp một, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Tạ Tri Chu hơi thất thần, vô thức mân mê khung cửa lớp.
Bỗng nhiên bị Đoàn Bang túm lấy kéo đi, anh mới hoàn hồn, thấy Đoàn Bang nhìn mình với vẻ mặt như gặp ma: “Cậu đừng có như tiểu fan girl điên cuồng theo đuôi idol được không hả Lão Tạ?”
“Cậu ấy thật sự rất đẹp trai." Tạ Tri Chu phản bác.
"Được rồi được rồi, với thành tích môn Văn nát bét của cậu thì nịnh bợ kiểu gì được.” Đoàn Bang tiện lời chen vào, liếc thấy nụ cười vẫn vương vấn trên mặt Tạ Tri Chu, suy nghĩ một lát rồi vẫn lên tiếng.
"Lão Tạ, cậu thật sự không nhớ cậu ta à?"
"Tớ từng quen cậu ta à?" Đoàn Bang đỡ trán một lúc, không muốn để ý đến Tạ Tri Chu.