Chương 5

Đột nhiên, đài phát thanh vang lên một giọng nam trầm ấm, có chút lạnh lùng.

Tạ Tri Chu buông thõng tay, ngồi phịch xuống, theo bản năng sờ lên vành tai đang nóng bừng.

Tạ Tri Chu là một người cuồng giọng nói, chuyện này không nhiều người biết.

Giọng nói ấy đọc một đoạn tiếng Anh, trầm ấm, tao nhã, mang theo chút lạnh lùng như không vướng bụi trần.

Tựa như ánh trăng len lỏi qua kẽ lá, tựa như làn gió thoảng qua, tựa như một nốt nhạc ngân nga.

Cho đến khi giọng nói ấy kết thúc rất lâu sau, Tạ Tri Chu vẫn còn ngẩn ngơ tại chỗ.

Đoàn Bang cau mày, sờ lên trán Tạ Tri Chu, hỏi: “Lão Tạ, cậu trúng tà rồi à? Nghe tiếng Anh mà chăm chú dữ vậy?”

Tạ Tri Chu học hành không giỏi, nghe chẳng hiểu gì, nhưng cậu nghĩ, nếu phần nghe của Kỳ thi cấp 4 mà dùng giọng này, thì dù cậu có chẳng hiểu một câu nào đi nữa, cậu cũng sẽ không bao giờ chuyển kênh.

Cậu hoàn hồn, phát hiện ống hút đã bị răng cắn đứt từ lúc nào, cậu ngậm nửa mẩu ống hút nhỏ, lấp bấp hỏi Đoàn Bang: “Đoạn tiếng Anh vừa nãy ai đọc thế?”

Đoàn Bang chần chừ một lát, từ từ đáp: “Quý Trạch Ân.”

“Chính là người hệ lâm sàng tám năm mà mấy cậu vừa nói đấy à?”

Đoàn Bang ừ một tiếng, hơi có chút ghét bỏ cằn nhằn Tạ Tri Chu: “Cậu không nhổ cái thứ trong miệng ra rồi nói được à?”

Tạ Tri Chu móc trong túi ra một tờ giấy ăn, nhổ nửa mẩu ống hút nhỏ lên giấy, đi vài bước rồi vứt vào thùng rác cùng với cái cốc trà sữa rỗng kia mới ngồi trở lại.

Liền bị Đoàn Bang trêu chọc một tiếng: “Đồ tỉ mỉ, đúng là chỉ có cậu.”

“Cậu cũng thế.” Tạ Tri Chu thản nhiên vươn vai giãn gân cốt, rồi hỏi: “Hệ lâm sàng tám năm lớp nào?”

Tạ Tri Chu vừa bước vào lớp đã gây ra một trận xôn xao nho nhỏ.

Tiết học tám giờ sáng lúc nào cũng đi kèm với cơn buồn ngủ.

Chút xôn xao này khiến không ít người đang gục mặt trên tay tranh thủ ngủ bù phải tỉnh dậy.

Mắt còn ngái ngủ, họ chào buổi sáng Tạ Tri Chu.

Các học bá thường xuyên ngồi hàng đầu thì thầm to nhỏ, mồm năm miệng mười đoán xem sao cái người quanh năm mất hút này lại vác xác đến lớp.

Tạ Tri Chu nghe thấy, liền lên tiếng trước, cười để lộ hàm răng trắng bóng: “Nghe nói giáo sư dạy môn này giỏi lắm, tôi đến để học hỏi kinh nghiệm đây mà.”

“Vậy thì tiết này cậu không được ngủ đâu nhé.” Giáo sư già theo sau cậu bước vào lớp, nói thêm một câu.

Cả lớp cười ồ lên, Tạ Tri Chu sờ sờ sau gáy, quay đầu lại cung kính chào giáo sư.