Chương 49

Không ngờ câu tiếp theo của người yêu trên mạng hiện lên trong khung chat, khiến cậu ta kinh ngạc đến mức ngã thẳng từ trên ghế xuống đất.

Cậu ta ngã xuống đất tạo ra tiếng động lớn, làm gián đoạn không khí hòa hợp và lãng mạn của Quý Trạch Ân và Tạ Tri Chu.

Tạ Tri Chu đang l*иg vỏ gối thò đầu ra khỏi giường Quý Trạch Ân, hỏi: "Sao thế Bang Bang?"

"Bạn trai tớ, muốn gặp tớ." Đoàn Bang vẻ mặt kinh hoàng nói.

"Chuyện tốt mà." Tạ Tri Chu mở miệng: "Cậu không phải nói cậu ấy học ở nước ngoài, yêu đương lệch múi giờ với cậu sao.

Giờ khó khăn lắm mới có thể gặp mặt trực tiếp rồi." Anh đặt cái gối đã l*иg xong lên giường, vỗ vỗ một cách đầy thành tựu, nhướng mày nhìn cậu ta: "Cậu không vui à?"

Đoàn Bang sầu não mở miệng: "Tớ vui chứ, nhưng tớ vẫn chưa xác định được thân phận của cậu ấy."

"Xác định thân phận?" Tạ Tri Chu bật cười: "Nhà cậu ấy có ngôi báu cần kế thừa à, Đoàn vương phi?"

"Không phải." Đoàn Bang nói đến chuyện này, đau cả đầu.

Cậu ta trực tiếp ấn nút nguồn, giả vờ mất điện mất mạng. "Tớ vẫn chưa xác định được cậu ấy là nam hay nữ."

Cậu ta xoa xoa đầu: "Là thế này, tớ để đảm bảo bản thân tìm đúng “tổ chức”, không “cua” nhầm trai thẳng, nên đã tìm một người chơi nick nữ nhưng thao tác “cực đỉnh”.

Sau này quả nhiên không ngoài dự đoán của tớ, cậu ấy nói với tớ là “gay”.”

“Nhưng những ngày này cậu ấy ngọt ngào với tớ lâu như vậy rồi, bất kể tớ yêu cầu thế nào, cậu ấy chơi game chưa bao giờ bật mic, đến ảnh cũng không gửi, khiến tớ vẫn luôn cảm thấy không yên tâm."

"Nếu cứ yêu đương trên mạng mãi, tớ có thể cứ mãi ảo tưởng về người ở đầu dây bên kia.

Chứ nếu gặp mặt rồi, thì còn chưa nói đến lỡ may vẻ ngoài không hợp thẩm mỹ của tớ." Đoàn Bang vẻ mặt bất lực: "Lỡ đối phương lừa tớ, cậu ấy thực ra là con gái thì sao giờ?"

"Dù sao cũng chưa đến Giáng Sinh mà." Tạ Tri Chu thờ ơ nói: "Còn sớm chán."

—— Biết đâu chưa đến lúc đó đã chia tay rồi. Đoàn Bang nhạy bén hiểu ra ý của anh, lòng bớt lo lắng đi một chút, lại mở máy tính lên.

Quý Trạch Ân vẫn luôn im lặng đột nhiên mở miệng: "Bạn trai?"

"Học thần ơi, mạch phản xạ của cậu dài quá rồi đấy." Đoàn Bang đang trêu chọc, đột nhiên não chuyển hướng kịp, cắn phải lưỡi.

Tạ Tri Chu cũng phản ứng kịp, cùng Đoàn Bang nhìn nhau.

Bình thường ở trong ký túc xá mọi người đều biết rõ tính hướng của nhau, chưa từng che che giấu giấu mà nói chuyện.

Lúc này nhất thời không chú ý, nói hớ ra rồi.

Thế nhưng Quý Trạch Ân, mặc dù Tạ Tri Chu mặt dày nói trước mặt bạn cùng phòng là muốn theo đuổi cậu ấy, nhưng không phải trước mặt cậu ấy vẫn giả vờ là trai thẳng sao.

Dù sao người này đường đường chính chính nói rằng mình kỳ thị đồng tính.

"Ưʍ..." Đoàn Bang thăm dò mở miệng, thế nhưng bị Quý Trạch Ân cắt lời.

"Không sao." Quý Trạch Ân nói: "Không liên quan đến tôi, tôi không bài xích."

Ý lời này là, cậu ấy chỉ ghét những người cứ sỗ sàng sán vào người cậu ấy thôi à?

Đoàn Bang bĩu môi trong lòng, lén lút liếc nhìn Tạ Tri Chu một cái, nhưng lúc này anh đang treo rèm giường, không nhìn rõ biểu cảm.

Game vẫn đang khởi động lại, đôi mắt to của cậu ta không biết đặt vào đâu, chỉ đành lại đặt ánh mắt lên người Quý Trạch Ân.

Cậu ấy vừa rửa tay xong, lấy chiếc khăn vừa treo lên lau tay thật cẩn thận, đứng tại chỗ nhìn lướt qua bàn học của mình.