Chương 47

Vừa nói vừa đi đến cửa phòng 301, Tạ Tri Chu đặt thùng sách xuống. Tay cậu vì sức nặng bị hằn lên vệt đỏ, hơi run. Cậu cho tay vào cặp lấy chìa khóa, kết quả vừa lấy ra đã run tay làm rơi xuống đất.

Quý Trạch Ân: "Cậu không nói Đoàn Bang đang ở ký túc xá à?"

"Ồ, đúng rồi." Tạ Tri Chu nhặt chìa khóa lên, nặn ra một nụ cười: "Cậu không nói tôi quên mất. Ấy, dạo này ngủ không ngon, hay quên lắm."

Cậu vừa đưa tay lên định gõ cửa, Quý Trạch Ân đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu. Ngón tay cậu ấy lạnh buốt, phủ lên làn da ấm nóng của Tạ Tri Chu, đôi mắt như hàn đàm nhìn chằm chằm cậu.

"Không có bạn gái." Quý Trạch Ân lại lặp lại lần nữa.

Cậu bình tĩnh mở lời: "Có tranh cãi với người khác một chút." Quý Trạch Ân đang ám chỉ nguồn gốc của những vết thương.

Tạ Tri Chu ngây người một lát, một tay nắm lấy cổ tay Quý Trạch Ân, tay kia mạnh mẽ vén ống tay áo dài của cậu ấy lên.

Những vết móng tay cào vẫn còn loang lổ trên cả hai cánh tay chưa hoàn toàn lành lặn lộ ra rõ mồn một.

Quý Trạch Ân không nói, Tạ Tri Chu cũng không hỏi thêm là người nào, chỉ lẳng lặng nhìn vào mắt Quý Trạch Ân, ánh mắt khẽ lay động.

"Ê này, tôi nghe tiếng chìa khóa rồi mà, ở ngoài cửa loay hoay cái gì đấy?" Kèm theo giọng nói sang sảng, Đoàn Bang từ bên trong kéo cửa ra.

Ánh mắt hắn rơi vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau của hai người, mắt trợn tròn.

Hai cặp mắt của Quý Trạch Ân và Tạ Tri Chu đồng loạt quay sang nhìn hắn, Đoàn Bang lẳng lặng đóng cửa lại: "Các cậu tiếp tục đi, tiếp tục đi."

Cánh cửa lại một lần nữa bị đẩy ra. Đoàn Bang làm bộ làm tịch, không hó hé tiếng nào. Tạ Tri Chu lại mở lời trước: "Bang Bang, trưa nay rảnh không?"

"Rảnh." Đoàn Bang không hiểu sao chủ đề lại chuyển sang mình, theo bản năng trả lời một câu.

Hắn nhìn Tạ Tri Chu và Quý Trạch Ân hai người bê đồ vào, chào Quý Trạch Ân một tiếng: "Chào mừng, chào mừng."

Quý Trạch Ân hơi gật đầu với anh, đang định dọn đồ, Tạ Tri Chu hỏi: "Trưa nay đi ăn cùng không?

Tớ tự tay nấu, coi như." Anh dừng lời một chút, nhướng mày nhìn Quý Trạch Ân: "Coi như trả ơn lần gặp mặt ấy của cậu."

Dù sao cũng là anh em cùng phòng lâu như vậy rồi, sự thay đổi cảm xúc của Tạ Tri Chu đối với Đoàn Bang không thể quen thuộc hơn.

Cậu ta liếc nhìn Quý Trạch Ân đang dọn đồ, vẻ mặt thêm mấy phần ý tứ sâu xa, bắt đầu trêu chọc: "Học thần Quý cậu sướиɠ nhé, lão Tạ nhà tớ nấu ăn ngon lắm đấy – dùng để cua trai thì chỉ có trúng thôi."

"Được." Quý Trạch Ân nghiêng đầu nhìn anh một cái, đáp lại.

"Oke." Tạ Tri Chu giọng điệu mang theo mấy phần ý cười: "Bán Tiên sáng nay đi làm thêm rồi, tớ bảo cậu ấy lúc về mang ít cua về."

Đoàn Bang vừa nghe xong thì vui hẳn lên, dùng sức vỗ bàn biểu thị sự phấn khích.

Bốn chiếc bàn kê sát nhau, ban đầu Đoàn Bang ngồi giữa Tạ Tri Chu và Tiêu Tử Hề, giờ Quý Trạch Ân đến rồi, vừa vặn ngồi vào chiếc bàn trống bên cạnh Tạ Tri Chu.

Quý Trạch Ân đang sắp xếp đồ đạc một cách có trật tự.

Tạ Tri Chu đứng bên cạnh cậu, cũng đang tìm gì đó trong bàn, vừa lấy điện thoại ra gọi cho Tiêu Tử Hề.

Phòng 301 trước kia, dưới sự dẫn dắt của hai thằng "gay" Tạ Tri Chu và Đoàn Bang trông "ngoài thô trong tinh tế", cả ký túc xá không một hạt bụi, đúng là một luồng gió mát trong ký túc xá nam sinh.