Ngón tay cậu khẽ khựng lại, đầu tiên là bấm vào nhóm ký túc xá, thấy Quý Trạch Ân trả lời một câu: "Bây giờ chuyển."
"Đoàn Bang chắc đang ở ký túc xá, cậu qua đó cậu ấy sẽ mở cửa cho, cậu cứ tìm cậu ấy lấy chìa khóa là được. Có cần giúp gì khi chuyển đồ không?" Tạ Tri Chu gõ một tràng dài.
Sau khi nhấn gửi, cậu nhìn lại dòng chữ đó một lúc, đột nhiên cảm thấy mình hình như nhiệt tình quá mức rồi, có vẻ hơi "đú đởn" lấy lòng.
Cậu định bấm thu hồi, đột nhiên bừng tỉnh, đập nhẹ vào đầu mình, rụt tay lại.
Với bạn mới thì vốn dĩ nên nhiệt tình một chút, mới khiến người ta cảm thấy "như về nhà".
Từ khi nào mà mình trở nên "làm màu" thế này chứ.
Không ngờ đối phương lần này không để cậu đợi lâu, rất nhanh đã trả lời: "Không cần."
Tạ Tri Chu bĩu môi, thoát khỏi khung chat, mở tin nhắn của Tống Đồng: "Xin lỗi, tin nhắn nhiều quá tôi không thấy, bên tôi không có vấn đề gì, ngày 3 tháng 10 đến dạy thử được không?"
Tạ Tri Chu suy nghĩ một lát, gửi địa chỉ nhà mình qua, rồi nhắn nhủ em gái một tiếng.
Vừa định thoát ra, đột nhiên thấy Quý Trạch Ân lại gửi đến một tin nhắn khác, và tin nhắn "Không cần" vừa rồi vậy mà đã bị thu hồi.
"Quý Trạch Ân trai thẳng": Sách nặng quá, có rảnh giúp một tay không?
Đầu ngón tay Tạ Tri Chu khựng lại, cuối cùng trả lời: "Ở đâu?"
Mười phút sau, Tạ Tri Chu đến cửa ký túc xá của Quý Trạch Ân. Người sau đang kéo một vali hành lý, dưới chân là hai thùng nhựa lớn. Một thùng đựng đồ dùng cá nhân, một thùng đựng sách.
"Anh Quý." Tạ Tri Chu gật đầu chào cậu, cũng không nói nhiều lời xã giao, trực tiếp bê thùng sách lên. Quý Trạch Ân một tay bê thùng còn lại, tay kia kéo vali.
"Chào mừng đến với 301 nha." Tạ Tri Chu che giấu cảm xúc, cố gắng thể hiện mình là một người bạn cùng phòng thân thiện.
Mặc dù Quý Trạch Ân sẽ không để ý đến cậu, và việc cậu ấy chuyển đến chỉ vì mục đích học tập, Tạ Tri Chu cũng không muốn vì cảm xúc của mình mà làm người khác khó chịu.
Lịch sự tối thiểu vẫn phải có.
Cậu cười toe toét, dặn dò Quý Trạch Ân: "Thông tin phòng mình chắc anh học trưởng Kiều đã gửi cho cậu xem rồi, còn lại tôi cũng không có gì nhiều để giới thiệu thêm.
Khi nào rảnh thì cả phòng mình đi ăn bữa để làm quen nha.
Chuyện chuyển phòng cậu xác nhận với thầy cô phụ trách rồi chứ, phòng mình tuy không mê học lắm nhưng ai cũng rất có ý thức, sẽ không làm phiền cậu học đâu.
Còn nữa."
"Tạ Tri Chu." Quý Trạch Ân đột nhiên ngắt lời Tạ Tri Chu đang luyên thuyên.
"Còn vấn đề gì nữa không, bạn cùng phòng mới?" Tạ Tri Chu cười với cậu.
"Tôi không có bạn gái." Cậu đột nhiên nói.
Đống sách đó thực sự quá nhiều quá nặng, Tạ Tri Chu đang bê thùng khựng lại. "Ồ." Tạ Tri Chu nhích thùng sách lên một chút, tiếp tục đi về phía ký túc xá: "Tiêu Tử Hề với tôi cũng không có đâu.
Đoàn Bang có một đối tượng yêu qua mạng chưa gặp mặt.
Yên tâm đi, cậu không phải “chó độc thân” duy nhất trong phòng đâu, sẽ không bị “thức ăn cho chó” đầu độc đâu."
Cậu quay đầu nhìn Quý Trạch Ân một cái: "Cho dù có thì cậu cũng không cần giấu bọn tôi, phòng mình đâu phải là tổ chức “hội những người độc thân” đâu mà gây khó dễ cho cậu." Nói xong hình như nghĩ ra gì đó, lại bổ sung thêm một câu: "Tiêu Tử Hề là một “người cuồng tiền”, biết đâu cậu ấy sẽ la làng lên đòi xem “tướng số” cho cậu và bạn gái, cậu đừng có tin cậu ấy, toàn là lừa bịp thôi."