Chương 43

Lời giải thích chưa nói ra của Quý Trạch Ân nghẹn lại trong bụng, dòng suy nghĩ bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang.

Anh nhấc máy.

“Alo?

Quý Trạch Ân à?” Giọng của Kiều Hàng vang lên: “Tin cậu đăng trên confession page tìm bạn cùng phòng đã có người phản hồi rồi.

Tớ đã sàng lọc cho cậu ba phòng, thông tin cụ thể đã gửi cho cậu rồi, mấy phòng này đều bày tỏ sự hoan nghênh nhiệt tình đối với cậu, cậu xem thử đi nhé.”

Quý Trạch Ân mở file mới Kiều Hàng vừa gửi, đọc lướt qua, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở phòng 301.

Tên Tạ Tri Chu đập vào mắt anh.

“Nhưng mà tớ phải chen vào quảng cáo riêng cho thằng bạn một chút.” Kiều Hàng cười hì hì: “Tạ Tri Chu là bạn cũ của tớ rồi, người cực tốt, bạn cùng phòng của cậu ấy cũng tốt lắm, ai cũng nhiệt tình hết sức.”

Tạ Tri Chu vừa xác nhận mời Quý Trạch Ân về ở cùng hai tiếng trước, gửi file cho Kiều Hàng xong, Kiều Hàng đã vội vàng sắp xếp tài liệu, lại vắt óc suy nghĩ vài câu để tô điểm thêm cho file của Tạ Tri Chu, rồi gọi điện cho Quý Trạch Ân.

Sợ rằng nếu chậm trễ hơn, Quý Trạch Ân lại nhận được lời mời từ căn phòng ưng ý hơn.

“Kiều Hàng.” Quý Trạch Ân nhìn tòa ký túc xá mà Tạ Tri Chu vừa bước vào, ánh mắt di chuyển trên hàng cửa sổ đang sáng đèn: “Nếu có một việc muốn làm, biết rõ là sai, vậy có nên làm không?”

Kiều Hàng thường ngày với Quý Trạch Ân chỉ là bạn xã giao, lúc này đột nhiên bị hỏi một câu nghe có vẻ như là tâm sự, nhất thời hơi ngạc nhiên, tuy nhiên vẫn trả lời theo phong cách quen thuộc của mình: “Chuyện này có ảnh hưởng đến sức khỏe không?”

Quý Trạch Ân hơi bất ngờ: “Không ảnh hưởng.”

“Có ảnh hưởng đến sức khỏe của người khác không?”

"Hình như không." Quý Trạch Ân bị dòng suy nghĩ nhảy vọt này của Kiều Hạc làm cho khó hiểu.

"Thế thì cứ làm đi thôi." Kiều Hạc thản nhiên nói: "Với dân y bọn mình, chuyện gì mà không ảnh hưởng đến sức khỏe thì thích là nhích thôi." Anh dừng một chút rồi nói thêm: "Câu này là của anh Tạ đó, cậu đừng mách với ảnh là tôi xài ké “súp gà” của ảnh nha."

"Ừm..." Khóe môi Quý Trạch Ân vô thức hơi cong lên: "Vậy thì 301."

"Được thôi!" Kiều Hạc cúp máy, quay sang gọi cho Tạ Tri Chu.

"Alo? Anh Kiều." Chẳng hiểu sao, giọng Tạ Tri Chu có vẻ hơi buồn bã.

"Sao thế? Không vui à? Có chuyện này muốn nói với cậu." Kiều Hạc đầy hứng khởi, mặt mày rạng rỡ như vừa hoàn thành nhiệm vụ ngon ơ. "Đảm bảo cậu nghe xong vui ngay lập tức."

"Tôi cũng có chuyện muốn nói với anh đây." Tạ Tri Chu khẽ nói: "Anh rút đơn đăng ký của tôi đi, tôi không muốn ở chung với Quý Trạch Ân nữa."

Nụ cười của Kiều Hạc cứng lại trên mặt: "Chuyện tôi định nói là, một phút trước, cậu ấy vừa đồng ý dọn vào phòng các cậu."

Không chỉ có Kiều Hạc ngạc nhiên, đám "quần chúng" hóng hớt ở phòng 301 cũng vậy.

Đoàn Bang giật phắt chiếc tai nghe trùm tai, đặt lên bàn, quay đầu nhìn về phía giường Tạ Tri Chu.

Tiêu Tử Hề đang cắm mặt vào phim cũng ló đầu ra.

Ký túc xá Đại học Y A được bố trí một nửa là bốn bàn học liền nhau, nửa còn lại là bốn giường tầng xếp kiểu chữ Điền.

Tạ Tri Chu ngủ ở giường trên, lúc này đang kéo rèm, không thấy bóng người.

Đoàn Bang tiến đến kéo rèm giường cậu ra, thấy cậu đang nằm ngửa trên chăn, cẳng tay đặt ngang sống mũi, che đi đôi mắt đào hoa. "Sao thế anh Tạ, vừa về vẫn ổn mà, sao đi ra ngoài một lúc lại thành ra thế này rồi?" Tạ Tri Chu "ừm" một tiếng vào điện thoại.