Quý Trạch Ân: “…”
“Bắt taxi đi.” Bác tài xế giục anh xuống xe.
Quý Trạch Ân xách túi, thẫn thờ đứng giữa đêm tối đen như mực, ở một nơi trông giống như một vùng ngoại ô khác.
Anh lấy điện thoại ra, kiểm tra chi phí taxi, vô cảm nhìn con số đó, rồi chuyển sang chế độ chỉ đường đi bộ.
Sau khi đi bộ ba tiếng đồng hồ, anh cuối cùng cũng bắt được chuyến tàu điện ngầm cuối cùng.
Gần mười một giờ đêm, anh mới kịp về đến trường.
Quý Trạch Ân bước đi dưới ánh đèn đường còn sót lại, đầu gối mỏi nhừ và những vết thương khắp người khiến lòng anh càng thêm nặng trĩu.
Giọt nước mắt điên cuồng của mẹ và đôi mắt hơi đỏ của ba rối bời trong tâm trí anh.
Nhưng đôi mắt anh vẫn khô cạn, lặng lẽ như mặt nước giếng cổ.
Đột nhiên ánh mắt anh khựng lại, dừng trên một bóng người dưới cột đèn đường.
Người đó đang ngồi trên chiếc ghế dài trước cửa ký túc xá của anh, cúi người cho mèo ăn, cái bóng được ánh đèn đường kéo dài lê thê.
Tim Quý Trạch Ân chợt đập mạnh một cái.
Anh dừng bước, người kia dường như có thần giao cách cảm, nhìn về phía anh, nụ cười mừng rỡ hiện trên mặt, nở miệng để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ: “Anh Quý, cậu về rồi à?”
Tạ Tri Chu đổ hết thức ăn trong tay xuống trước mặt con mèo, vỗ vỗ tay rồi đứng dậy đi đến trước mặt anh.
Thiếu niên cao bằng anh, dưới ánh đèn, bóng của hai người vai kề vai, như thể những người đồng đội cùng chiến hào.
“Cậu làm gì ở đây vậy?” Cổ họng Quý Trạch Ân nghẹn lại, không hiểu sao thấy l*иg ngực nóng ran, nghẹn đắng khó chịu vô cùng.
“Cho mèo ăn chứ sao.” Tạ Tri Chu nghiêng đầu nhìn con mèo, cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Anh mặc một chiếc áo hoodie có mũ, hoàn toàn khác với bộ dạng tối qua, trông tràn đầy sức sống.
Vừa dứt lời, anh đột nhiên lại gần mặt Quý Trạch Ân, cười nói: “Tiện thể cũng đến hỏi tội cậu nữa.” anh lùi lại một bước, lắc lắc điện thoại: “Sao không trả lời tin nhắn của tớ?”
“QQ của cậu bắt đầu hiển thị online bằng 4G, tớ đoán cậu không ở trường.
Đợi mãi không thấy chuyển sang online bằng WiFi, thế mà lại còn rớt xuống 2G nữa, tớ sợ cậu bị lạc vào rừng sâu núi thẳm, bị dã thú ăn thịt mất.” Tạ Tri Chu bĩu môi: “Đặc biệt đến xem cậu thế nào.”
Trên người thiếu niên tỏa ra mùi nước hoa xua muỗi nồng nặc, trên cánh tay còn có vài vết muỗi đốt.
Quý Trạch Ân bước thêm một bước, lọt vào vùng ánh sáng.
Tạ Tri Chu ngẩng mắt nhìn, chợt thấy vết răng hằn đỏ trên cổ Quý Trạch Ân.
Ánh mắt anh vô thức lướt xuống, dừng lại ở bàn tay Quý Trạch Ân chưa che hết vết cào.
Suy nghĩ không kiểm soát trượt vào một phỏng đoán mập mờ, sắc mặt anh tối sầm lại.
“Không thấy.” Quý Trạch Ân đeo khẩu trang, chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt, mí mắt mỏng manh dưới ánh sáng lờ mờ trông có vẻ lạnh nhạt và vô tình.
Tạ Tri Chu “Ồ” một tiếng: “Không thấy thì thôi, cũng không phải tin tức gì quan trọng lắm.”
Ánh mắt anh dừng lại ở vết răng trên cổ Quý Trạch Ân: “Đi hẹn hò với cô gái nào về đấy à? Trông không ra đấy, cậu thích kiểu bạn gái dữ dằn như vậy à?”
Nói xong không đợi Quý Trạch Ân mở lời, anh quay người đi về phía ký túc xá của mình, vẫy tay từ xa: “Thấy cậu không sao là được rồi, anh về ngủ đây.”
Sau đó anh ngáp một cách khoa trương, vươn vai.
Con mèo nhỏ vừa được cho ăn ngẩn người một lát, bước những bước chân nhỏ vụn đuổi theo, đi theo sát bên cạnh anh, cho đến khi thấy anh bước vào cửa ký túc xá mới nhảy vọt vào bụi cỏ.