“Ba sẽ cố gắng cải tạo tốt ở đây, đợi ba ra ngoài, ba sẽ bảo vệ con.”
Nói xong những lời liên tiếp ấy, ba Quý mới thở mạnh một hơi, nhìn kỹ đứa con trai đang ngồi trước mặt mình, bàn tay ông chạm vào tấm kính, như thể làm vậy có thể đến gần Quý Trạch Ân hơn một chút: “Một năm rồi con chưa đến, lại cao lên không ít.”
Đâu cần nói Quý Trạch Ân đang ngồi trên ghế, không thể nhìn rõ chiều cao chính xác, huống chi, kể từ khi anh vọt lên 1m84 vào năm nhất cấp ba, anh đã không cao thêm bao nhiêu nữa.
Thế nhưng dường như cha mẹ lúc nào cũng không chán khi nói rằng con cái mình đã cao lên, cứ như thể đó là một niềm hy vọng và kỳ vọng.
“Ba.” Quý Trạch Ân nhìn bàn tay chai sạn dán trên tấm kính của ông: “Năm nay con được học bổng rồi, thầy giáo tìm cho con việc làm thêm chép bệnh án, ở nhà mọi thứ đều tốt.”
“Ừ.” Ba Quý nghe vậy cố gắng nặn ra một nụ cười: “Ba ở đây cũng tốt lắm, bạn tù quan hệ đều tốt, quản giáo thái độ cũng tốt. Ăn ngon ngủ ngon, ba cái gì cũng tốt.”
Nói xong ông có vẻ hơi ngập ngừng, thận trọng thăm dò: “Con trai, con có thể tha thứ cho ba chưa?”
Quý Trạch Ân không lên tiếng, chỉ lặng lẽ cụp mắt.
Ba Quý còn muốn nói gì đó nữa thì quản giáo đã đến nhắc nhở đã hết giờ.
Quý Trạch Ân nhìn ba Quý ngoan ngoãn bị quản giáo đưa đi, không nói một lời.
Cho đến khi hoàn toàn khuất khỏi tầm nhìn, anh mới đặt ống nghe xuống, cảm ơn người quản giáo bên cạnh.
Nhà tù Thương Sơn ở vùng ngoại ô xa xôi, cách thành phố rất xa.
Quý Trạch Ân ban đầu định đi thẳng từ trường đến, nhưng nhớ ra thuốc của mẹ sắp hết nên mới về nhà một chuyến để đưa thuốc, nào ngờ lại gặp cơn mưa lớn, và thêm một kẻ đến ở nhờ.
Thế là anh đành ngủ lại nhà một đêm, nhưng không ngờ lại gặp mẹ Quý, người mà mấy tháng trời không về nhà.
Anh đợi gần một tiếng đồng hồ, mới thấy chiếc xe buýt cũ kỹ có vỏ xe ngả vàng chạy đến.
Quý Trạch Ân ngồi ở hàng cuối, đeo khẩu trang, che đi khuôn mặt bị thương.
Anh lấy điện thoại ra xem giờ, nhưng lại thấy ai đó gửi cho anh một tin nhắn.
Đó là một tệp âm thanh, anh đeo tai nghe nghe thử, phát hiện đó là đoạn tiếng Anh mà anh đã ghi âm gửi cho Tạ Tri Chu hôm qua.
Người kia chắc hẳn đã luyện tập thuần thục rồi, cũng tự ghi âm một đoạn và gửi lại cho anh, phía dưới còn kèm theo một biểu tượng hoa tung tóe như đang xin được khen thưởng.
Anh dựa vào cửa sổ, nhìn cảnh vật xanh mướt ở ngoại ô dần chìm vào bóng tối trong ánh hoàng hôn, đột nhiên cảm nhận rõ ràng hơn cơn đau từ những vết thương khắp người.
Chiếc xe xóc nảy dữ dội, hòa lẫn với giọng nói quen thuộc trong tai nghe, Quý Trạch Ân không hiểu sao lại cảm thấy một chút yên bình và tĩnh lặng.
Sự mệt mỏi khổng lồ ập đến, bao trùm lấy toàn thân anh, anh chỉ cảm thấy mình như được bao phủ trong một lớp ánh sáng dịu dàng, rồi chìm sâu vào giấc ngủ.
Quý Trạch Ân bị tài xế lay tỉnh.
Anh mở mắt ra, xung quanh tối đen như mực, anh hiếm khi thấy bối rối như vậy, nhìn quanh một lúc, bác tài xế lên tiếng: “Cháu trai, đến bến cuối rồi.”
“Chú ơi.” Quý Trạch Ân xác nhận mấy lần, cuối cùng nhận ra cảnh vật xung quanh vô cùng xa lạ, không ngoài dự đoán, anh đã đi quá bến.
“Chú còn chuyến về không ạ?”
“Ôi chao, chuyến này là hết rồi.” Bác tài xế vẻ mặt bất lực: “Cháu đi quá bến rồi à, thế thì chịu thôi, tuyến xe này của chú chạy vùng ngoại ô, mỗi ngày đều kết thúc sớm, chuyến cuối cùng từ đây về cháu đã không kịp rồi.”