Chương 4

Nhóm người này toàn là mấy chàng trai trẻ khỏe, sức lực dồi dào, cứ như có bao nhiêu sức cũng dùng không hết, chưa đầy hai tiếng đã biến sân vận động thành một hội trường hoành tráng.

Mấy người đi nhận quần áo vác sang mấy thùng giấy lớn, bên trong đầy ắp những chiếc áo blouse trắng được xếp gọn gàng, thơm tho.

Đoàn Bang đang định xông vào lấy thì Tạ Tri Chu đột nhiên lên tiếng: “Mọi người vất vả rồi, chịu khó đi rửa tay một chút rồi quay lại đặt áo blouse nhé.”

“Vẫn là Anh Tạ tỉ mỉ nhất.” Đoàn Bang rụt tay về, cả đám vốn ngày thường chẳng có tí khái niệm sạch sẽ nào, giờ này đều cực kỳ tự giác kéo nhau đi rửa tay, rửa cực kỳ nghiêm túc theo đúng bảy bước rồi mới bắt đầu đặt áo blouse lên từng chỗ ngồi.

Xong xuôi đâu đó, cả đám nóng như muốn mất nước, mồ hôi đầm đìa đến mức vắt áo đấu cũng ra nước.

Chương Thịnh nằm dài ra đất, chăm chăm nhìn Tạ Tri Chu: “Anh Tạ ơi, trà sữa sao còn chưa đến! Không đến nữa em mất nước nhược trương mất thôi.”

“Môn Bệnh học học khá đấy.” Tạ Tri Chu trêu cậu ta một câu, Đoàn Bang nhìn không chịu nổi, mở miệng nói: “Học khá cái cóc khô gì! Tri Chu cậu cũng quá nuông chiều thằng này rồi, ra mồ hôi rõ ràng là mất nước ưu trương.”

Tạ Tri Chu học hành làng nhàng, hoàn toàn không biết ra mồ hôi là mất nước nhược trương hay ưu trương, cậu xoa xoa mũi, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, lấy điện thoại ra định xem đồ ăn ngoài còn bao lâu nữa đến thì nhận được cuộc gọi từ anh giao hàng.

Mấy cậu bạn ở Bộ Thể thao cũng chẳng bao giờ khách sáo với cậu, chen chúc nhau chạy đi đón anh giao hàng, từng người một trên mặt lộ rõ vẻ khao khát, hai mắt đỏ hoe, bước nhanh như gió.

Sợ đến mức anh giao hàng vừa đặt trà sữa xuống đã vội vàng nhảy lên xe máy, một mạch chạy tít mù, lờ mờ vọng lại một tiếng: “Cho xin đánh giá tốt!”

Mấy chàng trai "cướp" xong trà sữa, đứa nào đứa nấy nằm dài ra bên tường uống trà sữa, tận hưởng sự mát mẻ từ tường và mặt đất mang lại.

Đài phát thanh của sân vận động đột nhiên bật lên, đầu tiên là một giọng nữ du dương hát bài "Cầu vồng" của Châu Kiệt Luân, một đám đang ngồi xổm ở góc tường liền reo hò ầm ĩ.

“Tuyển sinh đài phát thanh năm nay chắc chắn ổn rồi.” Tạ Tri Chu cười khen một câu. Cậu vừa lúc uống hết trà sữa, theo thói quen cắn cắn ống hút, một tay chống đất, định đứng dậy đi vứt rác vào thùng ở phía đối diện.