"Nghiên cứu y học cho thấy, thận không liên quan đến chức năng sinh lý." Đoàn Bang liếc mắt nhìn anh: "Với lại, cậu yêu đương có “đi bằng tim” bao giờ đâu? Sao tớ không tin thế nhỉ?".
Tiêu Tử Hề bổ sung: "Tớ thấy cậu chỉ đối với Quý Trạch Ân, miễn cưỡng lắm mới coi như “đi được nửa lạng chân tâm”."
"À này." Đoàn Bang đột nhiên nghĩ ra điều gì đó: "Cậu còn chưa ngủ với ai bao giờ, sao cậu biết mình là 1?".
Hồi trước cậu ta định thử "câu dẫn" Tạ Tri Chu lần nữa, không ngờ Tạ Tri Chu nhìn thấu ý đồ của cậu ta, thẳng thừng phán một câu mình là 1.
Điều này mới dập tắt hoàn toàn "ngọn lửa nhỏ" của cậu ta: “trùng số" thì hết cứu: “vì tình mà làm 0" là không thể, thế là cuối cùng thành anh em không chút ham muốn với đối phương.
"Nằm mơ thì không được à." Tạ Tri Chu không thèm nói chuyện này với cậu ta nữa.
Anh nhìn tin nhắn của "bạn trai tương lai", buổi trưa anh nhắn tin cho Quý Trạch Ân, đến giờ trời gần tối hẳn rồi mà Quý Trạch Ân vẫn chưa trả lời.
"Hôm nay tớ muốn bàn bạc với các cậu một chuyện." Tạ Tri Chu nghiêm túc hẳn lên.
Đoàn Bang và Tiêu Tử Hề ăn uống xong xuôi, đến lúc "ăn cây táo, rào cây sung", cũng im lặng chờ Tạ Tri Chu mở lời.
"Quý Trạch Ân muốn tìm một phòng ký túc xá tắt đèn sau 1 giờ đêm mỗi ngày, tớ thấy phòng mình rất phù hợp." Anh dừng lại một chút: "Các cậu có đồng ý để cậu ấy chuyển đến không?".
"Được thôi." Tiêu Tử Hề thở phào nhẹ nhõm, thấy Tạ Tri Chu đột nhiên nghiêm túc, cậu ta còn tưởng là chuyện gì to tát, sợ đến mức bánh pudding trong miệng cũng mất ngon.
"Ơ, cậu không phải nói trường chỉ to thế thôi, lỡ mai sau chia tay thì ngẩng đầu không gặp cúi đầu lại thấy, ngại chết à.
Tạ Tri Chu trước giờ kiên quyết không yêu đương trong trường, càng không yêu đương với bạn cùng phòng." Đoàn Bang bĩu môi: "Sao nào?
Giờ không chỉ thích bạn học rồi, còn muốn “cưa đổ” người ta về ký túc xá luôn à?".
"Cậu cứ nói đồng ý hay không đi." Tạ Tri Chu nhướng mày: "Tớ nghe nói rồi đấy, Quý Trạch Ân “khoanh trọng điểm” cuối kỳ cực đỉnh, chỉ đâu trúng đó."
Đoàn Bang phân vân một lúc, cuối cùng khao khát được qua môn vẫn lấn át định kiến về Quý Trạch Ân.
Hơn nữa Tạ Tri Chu đã "lãng" quen rồi, dù lần này trông có vẻ nghiêm túc bất thường, Đoàn Bang vẫn chọn tin rằng Tạ Tri Chu sẽ không vì tình mà lụy, thế là dứt khoát đồng ý.
Tạ Tri Chu nhướng mày: "Thế thì tớ đi mời cậu ấy đây."
"À này, anh Tạ." Tiêu Tử Hề đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, trông rất nghiêm túc: "Nếu anh thật sự “cưa đổ” được Quý Trạch Ân, có phải em cũng có thể lên Zhihu trả lời câu hỏi “Trải nghiệm phòng ký túc xá 4 người, 1 thẳng 3 cong là như thế nào?” rồi không?"
Trước đó không lâu câu hỏi này hot lắm, mấy người bọn họ đều xem qua rồi, cười đến không ngậm được mồm, lúc ấy còn trêu chọc rằng may mà ký túc xá chỉ có ba người, Tiêu Tử Hề, người thẳng duy nhất, cùng lắm chỉ là "một thẳng hai cong", không đủ tư cách để trả lời câu hỏi.
Ba người hăng hái bàn luận những chuyện vui chuyện dở của ký túc xá trước đây, nghiên cứu xem trả lời câu hỏi thế nào mới câu được nhiều tương tác hơn, vừa đi vừa về trường.
Mãi đến khi nằm lên giường, Tạ Tri Chu mở điện thoại ra, phát hiện Quý Trạch Ân vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh.
Sáng hôm đó sau khi Quý Trạch Ân tiễn Tạ Tri Chu đi, anh liền thẳng tiến đến chợ rau.