Thế nhưng rượu của chính mình còn chưa uống hết, phục vụ đã mang ly rượu anh ta gửi đi về, còn chàng trai kia thậm chí còn chẳng nói với anh ta lấy một câu, quả là "hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình".
Đoàn Bang cũng chẳng phải người si tình gì, quán bar đến tối càng lúc càng náo nhiệt, anh ta hòa mình vào đám đông, chơi rất hết mình, nhanh chóng quên bẵng Tạ Tri Chu đi.
Đến gần mười giờ, Đoàn Bang nhớ ra giờ giới nghiêm nên rút lui khỏi không khí sôi động, quay về trường.
Thế nhưng đang đi trên đường đến ga tàu điện ngầm, anh ta chợt thấy một người ở bên kia đường, không ai khác chính là chàng trai đẹp trai vừa thu hút anh ta ở quán bar.
Không chỉ vậy, Tạ Tri Chu còn đi cùng chuyến tàu điện ngầm với anh ta, thậm chí còn theo anh ta về đến trường.
"Anh ta nhất định là thầm thích mình, ngại ngùng không dám nói, cho nên mới theo dõi mình, vừa nãy còn tỏ vẻ kiêu ngạo từ chối rượu của mình." Đoàn Bang đinh ninh nghĩ vậy, trong lòng vui sướиɠ không thôi: “nai con" càng nhảy loạn xạ hơn.
Khi hai người đi gần đến ký túc xá trường, khoảng cách giữa họ dần được rút ngắn cho đến khi cả hai dừng lại trước cửa phòng 301.
Đoàn Bang hớn hở, đang định lợi dụng đêm đen gió lớn mà thực hiện một màn "wall kiss" cực phẩm, kỷ niệm ngày đầu tiên hai người yêu nhau.
Thế nhưng chàng trai đẹp trai kia đột nhiên cười khẩy một tiếng, trêu chọc nói: "Theo tôi đến tận đây rồi cơ à, si tình thật đấy!".
Thế là cả hai mới phát hiện ra thân phận bạn cùng phòng của đối phương.
Khi hai người nhớ lại mình chọn Gemini vì nó cách trường xa, không dễ gặp người quen thì đều muốn tự cười lạnh rồi tự tát mình một cái.
Trải nghiệm đi bar Gay gặp ngay bạn cùng phòng mới ở đại học là như thế nào? Đoàn Bang không muốn trả lời.
Sau đó, Tạ Tri Chu dùng lời nói "thỏ khôn không ăn cỏ gần hang" để dập tắt ý nghĩ "chi bằng nước phù sa chảy về ruộng nhà mình, yêu đương luôn một trận" của Đoàn Bang.
Đoàn Bang nghĩ đến đây, không kìm được cơn giận trào lên, sự táo bạo dâng đến tận mật, đập bàn quát lên: "Ai tm ghen hả?".
Tạ Tri Chu và Tiêu Tử Hề đều không nhịn được cười, đột nhiên người phục vụ bưng một ly rượu đến khu vực ngồi riêng của họ, nói với Tạ Tri Chu: "Chào anh, đây là rượu của vị khách đằng kia gọi cho anh ạ."
Nói rồi anh ta chỉ vào một người đàn ông trẻ tuổi đằng xa, người đó đang cầm ly rượu, từ xa kính họ một ly.
"Trả lại!" Đoàn Bang chưa kịp để Tạ Tri Chu mở miệng đã nói trước: "Lão Tạ nhà bọn tôi không uống rượu."
Tạ Tri Chu cũng mỉm cười với người phục vụ: "Xin anh trả lại cho vị khách đó giúp."
Người phục vụ nghe vậy, trong lòng thầm cười lạnh một tiếng với người đàn ông muốn tán tỉnh Tạ Tri Chu.
Anh ta đã nói với người đó mấy lần rằng Tạ Tri Chu không uống rượu, nhưng đối phương vẫn cứ cố chấp, hại anh ta phải chạy thêm một chuyến.
Anh ta bưng rượu rời đi, để lại ba người tiếp tục ăn uống vui vẻ. Gemini tuy là một quán bar, nhưng nhờ có Evan, món ăn Tây ở đây ngon chẳng kém gì nhà hàng Tây chuyên nghiệp.
Bỗng một bàn tay đeo đồng hồ vàng xuất hiện trong tầm mắt Tạ Tri Chu, đi kèm là một chiếc thẻ phòng lấp lánh ánh vàng, ngụ ý mời gọi khá rõ ràng.
Hắn ta nói với giọng điệu cà lơ phất phơ: "Đến quán bar mà không uống rượu à?
Nhóc con, cậu hơi tùy hứng rồi đấy."
Đoàn Bang tinh ý nhận ra khách sạn mà chiếc thẻ phòng kia thuộc về là của bố Tạ Tri Chu, suýt chút nữa không nhịn được cười.