Chương 34

Tạ Tri Chu cười tươi với Quý Trạch Ân: "Cậu nói có lý đấy, tôi cũng thế thôi mà." Nói xong, anh ngừng lại một chút, rồi không nhịn được bật cười thành tiếng: "Chẳng qua tôi vừa “test” cậu tí thôi, ai dè cậu “đứng” thật à nha."

Mặt Quý Trạch Ân nhất thời lạnh như tiền. "Tôi sợ đồng tính."

Tạ Tri Chu nghe vậy, hơi thở khựng lại.

Anh gượng gạo giữ lại nụ cười trên môi, tiện tay vớ lấy một cây kim thép thô dài chừng gang tay trên bàn học của Quý Trạch Ân. "Thấy chưa?

Anh đây còn “thẳng” hơn nó." Nói đoạn, hai tay nắm chặt hai đầu kim, dùng sức bẻ cong vào giữa.

Cây kim cong lại.

Tạ Tri Chu, cách cây kim thép thô hình parabol vừa bị bẻ cong, nhìn Quý Trạch Ân, hai người mặt đối mặt. Không khí nhất thời trở nên hơi khó xử.

Quý Trạch Ân khẽ thở dài một tiếng, không để lộ dấu vết, ánh mắt hơi trầm xuống: "Cái tuốc nơ vít mua ở cửa hàng hai tệ, chất lượng kém lắm."

"Tuốc nơ vít á?" Tạ Tri Chu không nhịn được nhìn kỹ cây kim thép thô trong tay: "Cái cán đằng sau đâu?"

"Bị rơi mất lúc sửa bồn cầu rồi." Quý Trạch Ân nhàn nhạt đáp, còn nói thêm để chứng tỏ cái tuốc nơ vít này dởm đến mức nào.

"Bồn cầu?" Chứng sạch sẽ "dị ứng" với bụi bẩn của Tạ Tri Chu lúc này bùng phát.

Anh ném cây kim thép thô đã bị bẻ cong xuống, ba bước thành hai bước xông thẳng vào phòng tắm, suýt nữa thì rửa tay đến tróc cả da.

"Hahahahahaha cậu cũng có ngày hôm nay à." Đoàn Bang nghe Tạ Tri Chu kể xong, không nhịn được ôm bụng cười ngặt nghẽo: "Đã so độ cong với cái tuốc nơ vít rồi, sao cậu không so luôn độ “khủng” đi hả?"

Đêm ở Gemini ồn ào náo nhiệt, ba người họ ngồi trong khu vực riêng yên tĩnh hơn một chút, đang ăn ngồm ngoàm. Tiêu Tử Hề đẩy đẩy chiếc kính nửa gọng, không nhịn được hỏi: "Rồi sao nữa?"

Cậu ấy là bạn cùng phòng khác của Tạ Tri Chu.

Vô tình bị phát hiện cái tên này dịch theo lối văn ngôn văn thì có nghĩa là "con trai à".

Thêm họ vào nữa thì thành "Tiểu Nhi tử" (con trai nhỏ).

Vì cái tên này mà bình thường Đoàn Bang và Tạ Tri Chu không ít lần trêu chọc cậu ấy.

Bỏ qua chuyện đó không nói, Tạ Tri Chu tiếp tục kể: "Rồi cậu ấy cho tôi về thôi chứ sao."

"Haiz, chán phèo." Đoàn Bang không nhịn được bĩu môi.

"Vậy kể cậu nghe chuyện “hịn” hơn nhé?" Mắt Tạ Tri Chu ánh lên tia sáng, pha lẫn chút ý cười bất cần đời.

"Nói đi?"

"Anh kết một người rồi, định theo đuổi."

Lời vừa dứt, Tiêu Tử Hề liền lôi điện thoại ra lật lịch, rồi ngửa mặt lên trời hú dài, chìa tay ra lòng bàn tay về phía Đoàn Bang: "Bang Bang “ngắn”, đưa tiền đây!"

Cá xem sau mỗi lần chia tay, Tạ Tri Chu mất bao lâu để "cắm cọc" người tiếp theo, và mỗi cuộc tình của anh kéo dài được bao lâu, là hai trò tiêu khiển lớn nhất của phòng 301.

Ai đoán gần đúng nhất thì người đó thắng.

"Anh Tạ ơi, lần này “pheo” rồi." Đoàn Bang vỗ bộp một cái vào bàn tay đòi tiền của Tiêu Tử Hề, tay vẫn nhanh thoăn thoắt chuyển khoản cho cậu ấy: "Lần này cách người yêu trước của anh đã gần hai tháng rồi mới kiếm “deal” mới, tớ cá có bảy ngày thôi mà!"

"Ai, thôi nào." Tiêu Tử Hề đút tiền vào túi, mắt đầy ý cười khuyên nhủ Đoàn Bang: "Cái gì qua rồi thì cho qua đi thôi. Giờ đến lượt cá xem “deal” này kéo dài bao lâu đây."

"Còn chưa theo đuổi được mà, cá cái gì." Tạ Tri Chu ngắt lời hai người.

"Đùa thôi mà." Đoàn Bang mở miệng đầy vẻ bất cần: "Trên đời này còn có ai mà Anh Tạ ra tay lại không “đổ” được sao?"