Anh nhẹ nhàng giữ lấy sau gáy Tạ Tri Chu, ấn người vào lòng, chiếc mũ rộng của áo che khuất tóc và quá nửa khuôn mặt Tạ Tri Chu.
Mẹ Quý bước lại gần hơn, nhìn lướt qua, thì thấy con trai đang ôm một người mặc bộ đồ ngủ màu hồng trong tư thế đầy mờ ám.
Người đó nhắm mắt, hàng mi dài như lông quạ khẽ rung động.
Men theo khe hở của chiếc chăn mỏng hai người đang đắp, bà thấy trước ngực người kia nhô cao.
Mẹ Quý lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhàn nhạt dặn dò: "Con trai, con lớn rồi, có nhu cầu cũng là chuyện bình thường, nhưng đừng đưa về nhà."
Quý Trạch Ân mở miệng không chút cảm xúc: "Chỉ là học theo mẹ thôi."
"Mẹ đi chợ mua đồ ăn đây.” Mẹ Quý bị nghẹn lời một lát, quay người đi về phía cửa. "Con thu xếp rồi tiễn người ta đi đi nhé." Ý ngoài lời, là nhường không gian lại cho họ rồi.
Tiếng cửa đóng lại lọt vào tai Tạ Tri Chu. Anh "soạt" một cái, lôi đống quần áo nhét trong ngực ra, rồi nhảy khỏi giường: "Anh làm cái trò gì thế?"
Anh có chậm hiểu đến đâu cũng đã nhận ra Quý Trạch Ân vừa làm gì. Chút xao xuyến ban nãy tan biến sạch sành sanh. Nhất thời cảm thấy hơi phẫn nộ.
"Xin lỗi." Thái độ của Quý Trạch Ân khiến Tạ Tri Chu hơi bất ngờ.
Cơn bực tức vừa bùng lên nhất thời "teo tóp" lại không còn tí khí thế nào.
Sự bồn chồn trong lòng đều được giọng nói trong trẻo như suối này xoa dịu.
Quý Trạch Ân chống nửa người tựa vào đầu giường, day day thái dương, vẻ mặt như có gì khó nói: "Mẹ tôi, không chấp nhận được việc tôi qua lại quá thân mật với nam giới."
"Hả?" Tạ Tri Chu hơi khó hiểu. Câu nói "chuẩn" của phụ huynh học bá chẳng phải là không cho yêu sớm với con gái sao?
Nhưng lúc này, vẻ mặt Quý Trạch Ân nghiêm túc giải thích lại vô tình chạm vào điểm yếu của anh.
Xúc giác về bàn tay thon dài của người kia vừa lướt trên người anh lại sống dậy.
Anh như con mèo được vuốt lông xuôi, lặng lẽ dập tắt "chiến hỏa", thu quân "nghỉ ngơi".
"Tạ Tri Chu?" Quý Trạch Ân đột nhiên mở miệng. Ánh mắt anh lướt qua vùng dưới thắt lưng Tạ Tri Chu một lát rồi thu hồi lại.
Cơ thể trẻ tuổi của Tạ Tri Chu vốn chẳng chịu được trêu chọc. Lúc này, bộ phận "không tiện nói" kia đã hơi "ngẩng đầu", không tài nào che giấu dưới chiếc quần ngủ rộng thùng thình.
"Anh là Gay sao?" Quý Trạch Ân nét mặt nhàn nhạt, không nhìn ra vui giận.
"Cậu cũng thế còn gì?" Tạ Tri Chu nhìn Quý Trạch Ân, người đang được chiếc chăn che đến ngang eo.
Người kia nghe vậy, hô hấp đột nhiên dồn dập hơn một chút, mắt khẽ động, dái tai hơi ửng hồng.
Anh trầm giọng mở miệng: "Một chu kỳ ngủ cấu tạo từ hai giai đoạn ngủ là ngủ không chuyển động mắt nhanh và ngủ chuyển động mắt nhanh.
Trung bình mỗi đêm có khoảng bốn đến năm chu kỳ ngủ.
Trong giai đoạn ngủ chuyển động mắt nhanh, sự cương cứng sẽ xảy ra do phản ứng bù trừ tự nhiên khi thể hang sung huyết.
Trung bình mỗi người mỗi đêm sẽ xảy ra bốn đến năm lần.
Tôi chỉ là vừa đúng lúc tỉnh dậy trong giai đoạn này."
Anh nhìn thẳng vào mắt Quý Trạch Ân: "Nói cách khác, chuyện này rất bình thường."
Theo kinh nghiệm giao tiếp lâu năm của Tạ Tri Chu, một người bình thường vốn ít nói lại đột nhiên nói ra một đoạn dài dòng mà ngẫm kỹ lại giống như nói nhảm, chỉ có hai khả năng.
Thứ nhất, anh ta đang ở trước mặt người trong lòng.
Thứ hai, anh ta đang căng thẳng.
Dù là trường hợp nào đi nữa, thì chuyện này xảy ra với Quý Trạch Ân lúc này cũng rất thú vị.