Quý Trạch Ân, vậy mà lại cười, hơn nữa nghe có vẻ còn rất vui.
Tạ Tri Chu hơi bất ngờ, thò đầu ra khỏi chăn, định trêu chọc vài câu thì Quý Trạch Ân đã trầm giọng xuống, đổi sang giọng điệu vừa rồi, pha chút lạnh lùng: "Sao? Vẫn muốn nghe à?"
Tạ Tri Chu nghe vậy liền rụt lại đột ngột, không đùa nổi, thật sự không đùa nổi.
Anh co rúc trong chăn một cách bất đắc dĩ, chỉ lộ ra đôi mắt sáng rực, lấp lánh trong ánh sáng yếu ớt của màn đêm, nhìn gương mặt lúc ngủ của Quý Trạch Ân.
Không thật rõ nét, nhưng lại đẹp một cách mơ hồ.
Anh nhích lại gần hơn, lòng như có cái móng mèo nhỏ đang cào, mượn màn đêm che giấu, khẽ cong khóe môi.
Anh vốn định chờ Quý Trạch Ân ngủ say rồi lén hôn một cái, nhưng hôm nay vừa chơi bóng vừa nhảy múa, thể lực tiêu hao quá nhiều, nhìn gương mặt Quý Trạch Ân, lại nghe tiếng mưa rả rích lúc to lúc nhỏ ngoài cửa sổ, vậy mà lại không biết gì mà ngủ thϊếp đi.
Trong mơ màng, trên trán như có lông vũ khẽ lướt qua, mang theo chút ngứa ngáy nho nhỏ, khiến lòng người khẽ rung động một cách khó hiểu.
Tạ Tri Chu bị một lực đẩy mạnh làm choàng tỉnh.
Mở mắt ra liền thấy Quý Trạch Ân, người thường ngày vốn tĩnh lặng như tờ, đang mặc bộ đồ ngủ hình SpongeBob màu vàng ấm áp, bật dậy nhảy xuống đất, vơ vội lấy mấy bộ quần áo.
Lực đẩy lớn đó, Tạ Tri Chu nghĩ một cách ngại ngùng rằng có lẽ tối qua, vì mấy lời của Quý Trạch Ân, lúc gặp ác mộng, anh đã không kiềm được mà bổ nhào lên người Quý Trạch Ân, còn đè người ta chặt cứng.
Lúc Quý Trạch Ân vừa xuống giường, tay chân anh đã bị bật ra.
Ngoài cửa sổ nắng đã lên rực rỡ, ngoài cửa hình như có tiếng mở khóa.
Tạ Tri Chu còn chưa kịp nghĩ sao một học sinh gương mẫu kiểu Quý Trạch Ân, vốn quen ngủ muộn dậy sớm, lại ngủ nướng đến giờ này, thì người kia đã nhanh như cắt nằm lại lên giường.
Một tay luồn qua gáy Tạ Tri Chu, đặt dưới đầu anh, rồi vòng ra sau tai, kéo chiếc mũ áo ngủ lên đội cho anh.
Tay còn lại vén gấu áo ngủ của Tạ Tri Chu lên, tay kia nắm mấy bộ quần áo vừa vơ vội, lướt dọc theo vùng eo bụng Tạ Tri Chu lên trên, nhét đống quần áo đó vào ngực anh.
Một luồng điện nhỏ như có gai khẽ chạy dọc vùng eo bụng, thẳng lên đại não.
Tạ Tri Chu bị "thả thính" đến mức trong lòng hơi bực bội, hơi thở cũng dồn dập hẳn lên.
Hơi thở ấm nóng của anh phả vào cổ Quý Trạch Ân.
Anh ngước mắt nhìn lên, phát hiện vành tai Quý Trạch Ân hơi ửng đỏ.
Anh đang ngạc nhiên không hiểu nổi sự nhiệt tình bất ngờ này, thì đột nhiên cảm nhận được áp suất thấp tỏa ra từ người Quý Trạch Ân, khắp thân như phủ băng tuyết, khác hẳn với chút vui vẻ trước khi đi ngủ tối qua.
Chút đỏ trên vành tai kia, dường như là ảo giác của anh.
Không phải người ta nói ngủ cùng càng thân thiết sao? Anh và Quý Trạch Ân chẳng qua chỉ ngủ chung một giấc, sao đột nhiên lại chuyển từ xuân ấm hoa nở sang đông giá rét thế này?
Tạ Tri Chu định mở miệng, Quý Trạch Ân đã trầm giọng ngắt lời anh: "Đừng lên tiếng."
Giây tiếp theo, cửa phòng ngủ bị đẩy ra.
"Thằng nhóc thối, mày quả nhiên về rồi!" Đó là một người phụ nữ có giọng nói lanh lảnh, bà một tay nắm tay nắm cửa, một tay chống nạnh.
Nhưng khi thấy rõ hai bóng người trên giường, giọng nói chợt khựng lại.
"Mẹ." Giọng Quý Trạch Ân khàn khàn, mang theo chút lười biếng vừa thức dậy.