Chương 31

Dù nói vậy, Quý Trạch Ân vẫn đặt chiếc chăn bên cạnh Tạ Tri Chu, định nằm xuống.

"Khoan đã..." Tạ Tri Chu vẻ mặt hơi kỳ lạ: "Anh cứ mặc thế ngủ à?"

Quý Trạch Ân sau khi tắm xong đã thay một chiếc áo sơ mi kẻ sọc màu xanh, giờ vẫn còn mặc quần bò.

"Ừm." Quý Trạch Ân im lặng trải giường.

"Hay là anh mặc bộ này của tôi đi." Bộ đồ ngủ Pạt Sao trên người anh rõ ràng là mới tinh, Tạ Tri Chu dù không biết tại sao Quý Trạch Ân không mặc, nhưng vẫn thấy thương Quý Trạch Ân khi ngủ mà mặc đồ bó sát khó chịu: “Anh mặc thế này ngủ không thoải mái đâu, cũng không thấy vướng víu à?

Huống chi anh mặc áo sơ mi này ngủ, sáng mai sẽ nhăn nhúm như dưa cải muối mất."

Quý Trạch Ân im lặng một lát, Tạ Tri Chu liền tự nhiên bắt đầu cởi đồ, Quý Trạch Ân vội ấn anh lại, day trán nói: "Không cần đâu."

Rồi quay sang mở tủ quần áo, lấy ra một bộ đồ ngủ màu vàng, hơi cũ, nhưng nhìn ra bộ đồ đó vẫn sạch sẽ gọn gàng.

Chờ Quý Trạch Ân thay vào, Tạ Tri Chu nhìn kỹ, cuối cùng cũng hiểu tại sao người này định mặc áo sơ mi quần bò đi ngủ, cũng không chịu thay đồ ngủ.

-- Đó là một bộ đồ ngủ hoodie hình Bọt Biển Bóp.

Không ngoài dự đoán, bộ đồ đó với bộ anh đang mặc chắc hẳn là đồ đôi.

Có lẽ ánh mắt Tạ Tri Chu quá nóng bỏng, Quý Trạch Ân bất giác giải thích: "Mẹ tôi mua đấy, mua một tặng một."

Lời này quả thực là thật, mẹ anh lúc đó còn bảo anh, khuyến mãi ngàn năm có một, nhất định không thể bỏ lỡ.

Bảo anh cứ cất một bộ đi, mặc hỏng một bộ rồi hãy mặc bộ kia.

Mặc dù sau này Quý Trạch Ân phát hiện cửa hàng đó cứ cách một hai tháng lại có một đợt khuyến mãi "ngàn năm có một", hai mẹ con cũng ngầm hiểu với nhau mà không nhắc lại chuyện này nữa.

Tuy nhiên, lời này lọt vào tai Tạ Tri Chu, anh liền không tin lắm: "Anh có phải biết trước tôi sẽ đến, nên chuẩn bị riêng cho tôi không?"

"Đa tình hão."

Tạ Tri Chu không để bụng, chỉ cười không ngừng, nhìn chằm chằm Quý Trạch Ân thật lâu, không nhịn được mở miệng: "Anh Quý, sụn giáp của anh đẹp thật đấy."

"Răng nanh vĩnh viễn của cậu cũng không tệ." Quý Trạch Ân tùy tiện nói một câu: “tách" một cái tắt đèn, ngăn cách ánh mắt Tạ Tri Chu.

"Lỗ xương cùng của tôi cũng đẹp." Tạ Tri Chu nghiêm túc trêu ghẹo, người kia quay lưng lại, đang nhét nút tai.

"Quý Trạch Ân?" Tạ Tri Chu chống tay nhổm người tới gần, lắc lắc điện thoại về phía anh: "Xem phim ma không?"

Quý Trạch Ân hít sâu một hơi, tháo nút tai ra, lật người lại đối mặt với anh.

Với giọng điệu vốn lạnh nhạt mang theo chút u ám: "Hai hôm trước, tôi học giải phẫu. Trên bảng đen viết, Chúc mừng ngày Nhà giáo."

Tạ Tri Chu không hiểu: "Ngày Nhà giáo không có tiết thực hành, viết cho ai xem?"

Bên ngoài cửa sổ mưa không biết từ lúc nào lại nặng hạt, kèm theo tiếng gió rít, nghe càng thêm thê lương.

"Thầy đại thể vẫn còn ở trong phòng học." Giọng Quý Trạch Ân càng thêm hiu quạnh và u tịch.

Câu nói này càng nghĩ càng thấy sợ, Tạ Tri Chu rùng mình, lặng lẽ cất điện thoại đi, cuộn tròn thành một cục, lấy chăn trùm kín đầu.

Không trách anh nhát gan, chỉ trách giọng Quý Trạch Ân quá rợn người.

Có những người kể chuyện ma, chỉ cần hai câu là đủ rồi.

Ngoài dự đoán, Tạ Tri Chu nghe thấy trên đầu mình truyền đến một tiếng cười khẽ.

Anh lắc lắc đầu, chắc chắn mình không nghe lầm, là Quý Trạch Ân đang cười.