Chương 30

Đột nhiên lại cầm bộ quần áo đó lên, chậm rãi nói: "Cậu nên về rồi."

"Không được." Tạ Tri Chu đột ngột húp một ngụm mì: "Mì ngon thế này sao tôi có thể lãng phí đồ ăn được chứ! Cô giáo chủ nhiệm hồi cấp một của tôi dạy rằng, lãng phí là tội ác lớn nhất."

"Đó là tư tưởng của Chủ tịch." Quý Trạch Ân liếc nhìn đồng hồ.

Tạ Tri Chu nhét đầy miệng mì, không kịp trả lời anh.

Quý Trạch Ân cầm bộ quần áo trên tay vào phòng ngủ, suy nghĩ một lát, đặt nó lên tủ đầu giường.

Rồi không cầm gì cả, ngồi cạnh Tạ Tri Chu, nhìn anh ấy ngấu nghiến ăn hết cả bát mì.

"Cũng muộn rồi." Anh trầm giọng nói: "Nếu mai cậu không có tiết học sớm, thì cứ ở lại đây một đêm đi."

Tạ Tri Chu co một chân lên, nửa nằm nửa ngồi trên giường xem bóng đá.

Anh thỉnh thoảng lại liếc nhìn bóng lưng Quý Trạch Ân, người kia lưng thẳng tắp, tay cầm bút vẽ vời đánh dấu trên sách, miệng lẩm nhẩm không tiếng động điều gì đó.

Người này sau khi tắm xong cứ ngồi yên trước bàn học đọc sách, bộ dạng như quên hết mọi thứ xung quanh.

Tạ Tri Chu thậm chí không nhịn được liếc trộm một cái, phát hiện anh ấy vẫn đang đọc cuốn sách y học lúc nãy, và xác nhận đó không phải là sách lậu kẹp trong vỏ sách, lập tức dành cho Quý Trạch Ân sự kính nể.

Bàn về những chuyện cũ đau lòng phía sau một học bá thì ai mà biết được bao nhiêu.

Tạ Tri Chu vốn định trêu chọc anh ấy, giờ phút này cũng thấy hơi ngại rồi.

Trận bóng khiến anh sôi máu ngày thường giờ xem thấy thật vô vị.

Anh đành thỉnh thoảng đường đường chính chính chụp vài tấm bóng lưng người trong lòng để gϊếŧ thời gian giải khuây.

Lật đi lật lại xem giờ, nhìn kim đồng hồ lao nhanh, còn Quý Trạch Ân vẫn vững như bàn thạch.

Cho đến gần một giờ, Quý Trạch Ân mới đặt sách xuống, xoa xoa giữa trán.

Anh quay đầu nhìn sang, phát hiện Tạ Tri Chu vẫn chưa ngủ, đang uể oải nghịch điện thoại.

Người kia thấy anh đặt sách xuống, vội vàng tháo tai nghe, vỗ vỗ chỗ trống nửa bên giường cạnh mình: "Anh Quý, ngủ thôi?"

"Cậu ngủ đi." Quý Trạch Ân vươn tay lục tìm trong tủ quần áo, để lộ một đoạn eo thon gọn hấp dẫn, ánh mắt Tạ Tri Chu có chút không rời đi được.

Quý Trạch Ân từ trong tủ quần áo lấy ra một chiếc chăn mỏng, rồi định đi ra ngoài.

Tạ Tri Chu vội vàng đưa tay giữ lấy cổ tay anh: "Đi đâu đấy?"

Lòng bàn tay nóng bỏng của chàng trai khiến cổ tay anh bỏng rát, Quý Trạch Ân cụp mắt nhìn xuống, trầm giọng nói: "Tôi ngủ sofa."

"Bên cạnh chẳng phải còn một phòng sao?" Tạ Tri Chu thấy thương anh.

"Giường đó bám bụi rồi."

Tạ Tri Chu là công tử bột, nhưng lại không phải người yếu đuối, lúc này không muốn Quý Trạch Ân vì mình mà đi ngủ trên chiếc sofa chật chội, bèn dứt khoát nói: "Tôi không có bệnh sạch sẽ kiểu này, giường bám bụi cũng ngủ được, tôi sang phòng bên cạnh."

Nói rồi anh thả tay ra định đứng dậy.

Không ngờ Quý Trạch Ân đột nhiên đưa tay ấn lên vai anh, giữ chặt người anh lại, vẻ mặt hơi gấp gáp: "Không được!"

Tạ Tri Chu từ từ ngồi xuống lại, hơi ngạc nhiên ngước mắt nhìn Quý Trạch Ân.

Người kia vội buông tay ra, ôm chăn đứng yên tại chỗ, nhất thời có chút trầm mặc.

"Ngủ chung đi, Anh Quý." Tạ Tri Chu nửa cười nửa không nói: "Đều là đàn ông cả, anh sợ tôi ăn thịt anh à?"

"Sợ cậu ngủ đè lên tôi." Quý Trạch Ân hiếm khi mang chút cảm xúc nói: "Sợ gặp ác mộng."

"Tôi ngủ ngoan lắm." Tạ Tri Chu mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh, bốc phét.