Chương 3

Chàng trai ôm bóng phản ứng nhanh như chớp, vội vàng bịt miệng cậu bạn áo đỏ, len lén liếc nhìn sắc mặt Tạ Tri Chu, thấy cậu không có vẻ gì là tức giận mới thở phào nhẹ nhõm.

Chàng trai áo đỏ cố gắng giãy giụa, nhưng không thoát được, giọng nói oán hận, bất bình đứt quãng vang lên: "Đoàn... Bang... cậu... bỏ... tay... ra!"

Nam sinh tên Đoàn Bang đắc ý nhìn chàng trai áo đỏ cười khẩy, vênh mặt lên nói: "Không bỏ đó!"

Ngay lập tức cậu ta "Á" một tiếng rồi buông tay, ghét bỏ chà chà lòng bàn tay lên áo cậu bạn áo đỏ, lớn tiếng kêu: "Chương Thịnh, thằng nhóc nhà cậu dám liếʍ tay tớ hả!"

Chương Thịnh lè lưỡi trêu cậu ta, vịn vai Tạ Tri Chu trốn ra sau lưng cậu, lớn tiếng kêu: "Bộ trưởng cứu em, Đoàn Bang đánh vợ rồi!"

Đoàn Bang nghiến răng ken két, nắm chặt tay, các khớp ngón tay kêu răng rắc.

Tạ Tri Chu ôm trán, nhìn Kiều Hạc cười trừ, đầy vẻ bất lực.

"Bộ của mấy cậu đúng là lầy lội." Kiều Hạc chắp tay chào Tạ Tri Chu, ý nói tạm biệt.

Tạ Tri Chu cũng chắp tay đáp lễ, không biết nói gì hơn, đành lúng túng nói: "Anh cũng vậy."

Kiều Hạc lại chắp tay lia lịa vội nói liên tục: "Không phải, không phải."

Hai người ngại ngùng như hai pho tượng mèo Thần Tài vô cảm.

Kiều Hạc hắng giọng, cuối cùng cũng sực nhớ ra chuyện chính, giải thích với mọi người: "Quý Trạch Ân là hệ lâm sàng tám năm, lịch thi khác với bọn mình hệ lâm sàng năm năm."

"À à à, nhớ ra rồi." Đoàn Bang gật gù, lại liếc xéo Chương Thịnh: "Dù có thi, với cái đầu của học thần Quý Trạch Ân thì lo gì mấy chuyện này."

"Học bá cũng phải học bài chứ bộ." Chương Thịnh lẩm bẩm nhỏ giọng.

Hệ lâm sàng tám năm là một chương trình đặc biệt của Đại học Y A, mỗi năm chỉ tuyển hai lớp, khoảng sáu mươi sinh viên, học liên thông đại học, thạc sĩ, tiến sĩ, áp dụng chế độ loại người đứng cuối bảng.

Từ trước đến nay, đây luôn là chuyên ngành có điểm chuẩn cao nhất của Đại học Y A, cũng là nơi tập trung toàn những "quái vật học tập", một môi trường cạnh tranh vô cùng khốc liệt.

Và Quý Trạch Ân chính là người đứng đầu trong số sáu mươi "quái vật" đó.

Kiều Hạc đang vội vàng đi học bài, không muốn phí thời gian nói chuyện phiếm với đám người này nữa, chào hỏi rồi hẹn Tạ Tri Chu hôm khác sẽ đi đánh bóng, sau đó nhanh chóng chuồn về phía phòng tự học.

Tạ Tri Chu gọi mọi người bắt tay vào việc chuyển ghế, nhận quần áo, rồi mới bắt đầu bố trí hội trường một cách bài bản.