Chương 28

Trận mưa này tuy lớn, nhưng nhiệt độ lại không giảm đi đáng kể.

Tạ Tri Chu tắm rửa qua loa, cái lạnh thoang thoảng do mưa mang lại lúc nãy đã tan biến từ lâu.

Cậu không còn cách nào khác, bên ngoài mưa như trút nước, cậu cũng áy náy nếu Quý Trạch Ân phải đội mưa lớn như vậy đi mua giúp mình, huống chi người ta có khi còn chẳng muốn mua cho cậu nữa.

Nghĩ tới nghĩ lui, đành phải hỏi mượn Quý Trạch Ân trước vậy.

Tạ Tri Chu mở cửa ra, không ngờ lại thấy bên ngoài cửa đặt một chiếc ghế đẩu nhỏ, bên trên để một bộ đồ ngủ màu hồng và một chiếc khăn mặt chưa bóc tem.

Niềm vui khôn xiết tạm thời khiến Tạ Tri Chu bỏ qua cảm giác khó chịu thoáng qua khi nhìn thấy màu chiếc áo hoodie đó.

Anh nhanh chóng lau khô người, thay bộ đồ ngủ đó vào, rồi mới nhận ra nó là bộ Pạt Sao.

Nửa cánh tay và chân lộ ra ngoài càng thêm trắng, quả thực như Kiều Hạc nói, màu hồng rất hợp với anh.

Chỉ là nó quá khác so với hình tượng chàng trai "oxygen" thường ngày của anh.

Thay đồ xong, anh chợt nhận ra có gì đó không đúng, suy nghĩ kỹ rồi, anh vẫn kéo cửa ra, lớn tiếng nói vọng ra ngoài: "Anh Quý, qυầи ɭóŧ!"

"Không có cái mới." Ý là bảo cậu tự giải quyết.

Khăn và đồ ngủ đều trông như mới, xem ra Quý Trạch Ân tuyệt đối không có thói quen cho người khác mượn quần áo của mình.

Ít nhất là với anh, vẫn chưa thân thiết đến mức đó.

Tạ Tri Chu đóng cửa lại, nhìn mình trong gương, lặp đi lặp lại vài lần việc tự trấn an tâm lý, cuối cùng cũng lấy hết can đảm bước ra ngoài.

Không mặc thì không mặc, anh đây là người có bằng lái xe rồi đấy, ai sợ ai cơ chứ!

Chàng trai cho quần áo ướt đẫm vào máy giặt, vừa bước ra khỏi phòng tắm đã thấy Quý Trạch Ân đang ngồi trên sofa, chiếc bánh nướng vừa nãy đã biến mất, trên bàn trà nằm chềnh ềnh một túi nhựa đựng đầy hộp.

Anh hơi nhíu mày, tay cầm cuốn sách《Hóa sinh và Sinh học phân tử》đang đọc, thấy Tạ Tri Chu đến, anh hơi ngước mắt, dùng ánh mắt ra hiệu chiếc máy sấy tóc đặt trên bàn trà.

"Quần áo dính mưa bẩn lắm, tôi giặt rồi, giặt xong sấy khô đi." Tạ Tri Chu bị thái độ đuổi khách không hề che giấu này kí©h thí©ɧ, bèn ngồi sát cạnh Quý Trạch Ân.

Quý Trạch Ân khẽ gật đầu, ra hiệu đã biết, cũng không giục anh.

Không phải Tạ Tri Chu cố ý nhìn ngó xung quanh, thật sự là nhà Quý Trạch Ân quá trống trải, chỉ vài cái liếc mắt là anh đã nhìn hết cả căn phòng.

Quả đúng như lời đồn, gia cảnh Quý Trạch Ân không tốt, nhưng cả căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, toát lên sự ngăn nắp giống như chính con người anh vậy.

Điểm kỳ lạ duy nhất, có lẽ là tất cả các cửa đều mở, chỉ duy nhất một cánh cửa đóng chặt, không biết là tình cờ hay có gì đặc biệt.

"Bố mẹ anh đều không có nhà à?" Tạ Tri Chu tiện miệng hỏi.

"Có việc."

Quý Trạch Ân không muốn nói, Tạ Tri Chu cũng không hỏi nữa.

Anh không tiếp tục làm phiền Quý Trạch Ân đang chuyên tâm đọc sách nữa, lấy tai nghe ra nghe đoạn âm thanh Quý Trạch Ân vừa gửi lúc nãy.

Hai người cứ thế im lặng làm việc riêng của mình, cho đến khi tiếng máy giặt báo hiệu xong.

Tạ Tri Chu đi lấy quần áo, cầm máy sấy tóc loay hoay sấy một cách không thành thạo.

Anh ta dùng hết sức bình sinh sấy khô chiếc qυầи ɭóŧ trước, rồi vội vào nhà vệ sinh thay.

Sau đó về phòng khách thong thả sấy bộ vest, phòng khách nhà Quý Trạch Ân hơi chật, dù Tạ Tri Chu đã cố gắng đứng xa nhất có thể, luồng khí nóng vẫn không tránh khỏi thổi tới chỗ Quý Trạch Ân.