Chương 27

Cậu không hề do dự thêm nữa, tiện tay đưa chiếc ô trong tay cho một cô gái đi ngang qua.

Cô gái kia hình như không mang ô, đang cầm một quyển sách che trên đầu, chạy vội vã, tự dưng bị nhét cho một cái ô, cô ngẩng đầu nhìn lại, đèn xanh bên cạnh vạch sang đường vừa bật sáng.

Cô vẫn chưa kịp nhìn rõ mặt người đưa ô, người kia đã chạy vụt đi theo dòng người qua đường, cô đành phải hướng về phía xa hô lớn một tiếng “Cảm ơn”.

Tạ Tri Chu ướt sũng sà vào mắt Quý Trạch Ân, chóp tóc đen nhánh vẫn còn nhỏ nước, men theo khuôn mặt cậu trượt xuống cổ, chảy lên xương quai xanh rõ nét, cuối cùng biến mất vào trong chiếc áo sơ mi đen dính sát người.

“Anh Quý ơi, trùng hợp quá!”

Giọng nói của người ngay trước mắt và giọng nói truyền đến từ dây tai nghe chồng lên nhau, kí©h thí©ɧ màng nhĩ của Quý Trạch Ân.

Quý Trạch Ân không lộ cảm xúc, ngắt kết nối cuộc gọi với Tạ Tri Chu vẫn chưa kết thúc trong điện thoại.

Tạ Tri Chu ngẩng đầu nhìn chiếc ô trên đỉnh đầu, nháy mắt cười với Quý Trạch Ân: “Tớ quên mang ô rồi, đi nhờ ô một lát nhé?”

Mùi hương lạnh lẽo tinh khiết thoang thoảng vấn vít quanh mũi Quý Trạch Ân, giống như tuyết tan trên đầu nhọn lá thông.

Quý Trạch Ân không lên tiếng, chỉ đánh giá Tạ Tri Chu từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại trên vành tai đeo khuyên đá obsidian của cậu, yết hầu khẽ lăn động.

Đoàn Bang trước đây từng trêu Tạ Tri Chu, nói người này ở trường và ở quán bar hoàn toàn khác nhau.

Ở trường nhìn thẳng băng chẳng khác nào người đàng hoàng, vào quán bar nhất cử nhất động hệt như một hồ ly tinh câu dẫn hồn người, lời này tuy hơi khoa trương, nhưng cũng không phải hoàn toàn vô lý.

Tạ Tri Chu nhận ra ánh mắt của Quý Trạch Ân, mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh mà bịa chuyện: “Tớ tham gia tiệc sinh nhật một người bạn, nên mới ăn mặc chỉnh tề một chút.”

Người khác mặc áo sơ mi đen là trang trọng, cậu mặc là quyến rũ.

Câu này cũng do Đoàn Bang tổng kết ra.

Quý Trạch Ân thu ánh mắt lại, khẽ “Ờ” một tiếng, nhận lấy chiếc bánh từ tay ông cụ bán hàng rong: “Nhà tôi ở gần đây, tối nay không về trường.”

“Vậy làm phiền cậu đưa tớ đến ga tàu điện ngầm được không?” Tạ Tri Chu vắt áo sơ mi, quay đầu đi, bịt miệng ra vẻ nghiêm trọng hắt xì một cái.

Ga tàu điện ngầm gần nhất cách đây khoảng hai mươi phút đi bộ, về đến trường còn mất hơn một tiếng nữa.

Tạ Tri Chu vội nói thêm trước khi Quý Trạch Ân kịp gật đầu: “Cậu có biết gần đây có chỗ nào tắm gội không?

Về đến nơi chắc mất gần hai tiếng, quần áo ướt dính vào người khó chịu lắm.”

Tạ Tri Chu, người bình thường vẫn đội mưa bão ra sân bóng rổ, giờ lại ra vẻ Tây Thi ôm tim: “Bị cảm sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất học tập của tớ mất.”

Quý Trạch Ân không lộ cảm xúc mà thở dài một hơi: “Đi thôi.”

“Ơ?” Tạ Tri Chu vội bước theo sát.

Khoảng hơn mười phút sau, hai người rẽ vào một con hẻm.

Tòa nhà không có thang máy, Tạ Tri Chu chật vật leo lên tám tầng lầu, Quý Trạch Ân mới dừng bước, móc chìa khóa ra mở cửa.

Tạ Tri Chu cố kìm nén khóe môi đang điên cuồng nhếch lên, thay bằng vẻ mặt ngơ ngác nhìn Quý Trạch Ân.

Người sau bất đắc dĩ liếc cậu một cái, rồi lên tiếng: “Nhà tôi.”

Cuối cùng còn thêm một câu: “Cậu có thể tắm ở đây.”

Để diễn cho tròn vai “thân thể yếu ớt, nhất quyết không thể bị cảm lạnh”, Tạ Tri Chu vừa vào cửa đã chạy thẳng vào phòng tắm, vòi sen phun nước nóng ấm áp lên người cậu, chốc lát phòng tắm đã tràn ngập hơi nước.