"Hài lòng, hài lòng.” anh ta vội đáp lời với nụ cười, trả lại chiếc túi và cặp kính đang cầm cho Tạ Tri Chu.
Khả năng khuấy động không khí của Tạ Tri Chu ở quán bar những năm gần đây là nhất.
Vừa nãy Evan ở dưới sàn nhìn anh nhảy, đã nghe thấy không ít khách hàng gọi bạn bè đến, còn có cả những khách quen lâu năm chỉ đến quán bar để "tán tỉnh" Tạ Tri Chu, liên tục giơ ngón cái tán thưởng.
Khoảng thời gian gần đây vì Tạ Tri Chu không đến, mấy vị khách quen giàu có kia đều than phiền với anh ta cả công khai lẫn ngầm, nói muốn hủy thẻ thành viên, đến giờ mới chịu yên.
Rõ ràng là khách, vậy mà làm loạn lên hệt như là ngôi sao ở chốn đèn đỏ.
Evan lắc đầu, gạt bỏ dòng suy nghĩ đó.
Quán Gemini rất rộng, Tạ Tri Chu chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, chống một tay lên bàn và đeo lại chiếc kính gọng vàng vừa rồi.
Ngồi xa khu sàn nhảy ồn ào, nơi đây quả thực yên tĩnh hơn nhiều.
“Cậu có muốn uống gì không?” Evan hỏi.
“Nước chanh là được rồi.” Trên bàn đã có sẵn bình nước và ly.
Tạ Tri Chu cũng không sai vặt Evan, tự mình cầm lấy chiếc ly cao, rót đầy nước chanh.
Evan nhìn cậu ung dung tự tại uống nước chanh, nhướn mày cười.
“Cậu muốn đặt khu vực ngồi riêng, gọi điện thoại chẳng phải tiện hơn sao, chỗ này cách trường cậu cũng khá xa, chạy tới đây không ngại à?”
Khi Tạ Tri Chu lần đầu tiên nhận ra giới tính thật của mình, nơi cậu đến chính là quán bar dành cho người đồng tính này, chỗ này rộng rãi, náo nhiệt, quan trọng nhất là cách nhà rất xa, không sợ một ngày nào đó bị bố mẹ tình cờ đi ngang qua nhìn thấy.
Sau này vào đại học, phát hiện Đại học Y A cũng cách Gemini khá xa, không cần lo lắng gặp phải tình huống khó xử khi đi bar mà chạm mặt bạn học, nên dứt khoát tiếp tục vui chơi ở đây.
Mặc dù ghét của nào trời trao của ấy, nhưng đó lại là chuyện sau này.
Tạ Tri Chu tạm dừng đề tài của Evan trong chốc lát, không lên tiếng.
“Không lẽ cậu xóa số điện thoại của tôi rồi sao…” Sắc mặt Evan dần méo mó, trở nên tái nhợt.
“Ừ thì…” Tạ Tri Chu hít sâu một hơi, khẽ nói: “Tôi đổi điện thoại mới rồi.”
“Chát” một tiếng, Evan vỗ tay giật lấy điện thoại của cậu, đập xuống bàn: “Xem hôm nay chị đây xử lý cái kẻ phụ bạc như cậu thế nào!”
“Bình tĩnh, bình tĩnh nào.” Tạ Tri Chu duỗi ngón tay thon dài, cẩn thận đặt lên cạnh điện thoại, thăm dò cố gắng kéo nó lại từ tay Evan.
Evan hừ một tiếng, giật điện thoại đi luôn, một chạm mở khóa màn hình.
Tạ Tri Chu xưa nay không cài mật khẩu màn hình khóa, theo lời cậu thì nếu lỡ bị trộm mất, khôi phục cài đặt gốc là phá được khóa, cài vào cũng chẳng ích gì, mở máy còn thấy phiền.
Anh ta nhanh chóng chạm vài cái vào màn hình, tìm danh bạ, thêm tên và số điện thoại của mình vào, rồi mới ném điện thoại lại cho Tạ Tri Chu, ngẩng cao đầu, hếch cằm về phía Tạ Tri Chu, bĩu môi hỏi: “Cậu không có số tôi, thằng nhóc Đoàn cũng không có à?”
Tạ Tri Chu và Đoàn Bang đi bar cũng lười đặt tên tiếng Anh, lấy luôn họ làm biệt danh cho xong chuyện.
“Đoàn” mà Evan nói trong câu đó chính là Đoàn Bang.
Ngón tay Tạ Tri Chu lướt thoăn thoắt trên màn hình điện thoại một lát, rồi lại đẩy điện thoại về phía Evan.
WeChat - Hội Đồ Lười
Tạ Chu: Bang Bang, gửi tớ số điện thoại Gemini với, đổi điện thoại mới quên đồng bộ tin nhắn rồi.
Mười lăm phút sau…