Tạ Tri Chu liếc nhìn sắc trời, lúc này trời còn chưa tối hẳn, nhưng cái nóng bức mùa hè đã giảm bớt nhiều.
Nắng nóng mùa thu ở Thành phố A dù ban ngày dữ dội, đến tối cuối cùng cũng như sực nhớ ra mình đang ở mùa thu, tí tách mà len lỏi chút mát mẻ.
Anh đẩy cửa bước vào, vừa sải bước dài, vừa tiện tay lấy cặp kính gọng vàng trong túi ra đeo vào; sợi dây mảnh đính trên gọng kính, khẽ đung đưa theo cử động của anh.
Bên trong quán bar đèn màu rực rỡ, màu vàng mảnh mai tôn lên khuôn mặt đặc biệt trắng ngần, quý phái của Tạ Tri Chu, giống hệt như một tấm màn tuyệt đẹp, được ánh đèn phức tạp chiếu rọi trở nên lung linh kỳ ảo.
Lúc này vẫn chưa phải lúc quán bar đông vui nhất, người không quá đông, nhưng tiếng nhạc ồn ào và tiếng người hòa lẫn vào nhau, vẫn phác họa nên chút không khí mờ ám.
Anh quen đường quen lối tìm đến quầy bar: "Evan, tối mai cho tôi đặt một khu ngồi riêng."
"Yo yo yo.” Người đàn ông với mái tóc tím đang loay hoay pha chế rượu, thấy anh đến, bóp giọng nói: "Gió nào đưa cậu đến đây thế?"
"Đừng đùa nữa."
"Tạ à.” cậu đã lâu lắm rồi không đến đấy."
Evan hắng giọng, lấy lại giọng điệu bình thường, đặt ly rượu lên quầy, chống khuỷu tay nhìn anh: "Cậu không đến là quán tôi ế lắm đấy."
Anh ta kẻ viền mắt rất đậm, khiến đôi mắt như chìm trong bóng tối mà vẫn lấp lánh.
"Anh nói thế cứ như tôi đang đi khu đèn đỏ vậy."
Tạ Tri Chu ngồi lên ghế cao, gác chân lên sàn gạch bóng loáng vì ánh đèn, lơ đãng xoay ghế trái phải.
"Hôm nay cậu đã đến rồi, nhất định phải nhảy một bài cho tôi xem."
Evan túm lấy cánh tay anh, bộ dạng cứ như sợ anh bỏ đi.
"Lúc này người ít thế này..." Tạ Tri Chu đang suy nghĩ xem từ chối thế nào, thì thấy Evan đang trịnh trọng lật một cuốn sổ, dứt khoát lên tiếng: "Khu ngồi riêng ngày mai, hình như hết rồi nhỉ."
"Chốt!" Tạ Tri Chu đành khuất phục trước ông chủ khắc nghiệt chẳng coi khách hàng là thượng đế chút nào.
Evan cười mãn nguyện, đặt hai tay lên vai anh: "Đi đi nào, honey."
Tạ Tri Chu cũng không ngại ngùng, tiện tay cởi hai cúc áo sơ mi ở cổ, ném kính và túi vào lòng Evan, vừa tùy ý cử động cánh tay, vừa đi về phía sàn nhảy.
Anh là khách quen của Gemini rồi, không ít người tinh mắt trông thấy anh đều rút khỏi sàn nhảy; những người khác không biết thì nhìn Tạ Tri Chu một cách khó hiểu, nhưng khi ánh mắt vừa chạm đến khuôn mặt tuấn tú của anh, liền vô thức lùi ra theo, nhường lại sân khấu cho một mình anh, rồi chuyển sang phía dưới hò hét, trêu ghẹo.
Ánh đèn sáng rực, chói mắt chiếu lên người anh, chiếc áo sơ mi đen tuyền lúc này mới lộ ra nét đặc biệt, ẩn hiện lấp lánh những tia sáng nhỏ.
Cổ áo đen sẫm tôn lên chiếc cổ trắng ngần, trên mặt Tạ Tri Chu mang theo nụ cười hơi lơ đãng, cơ thể anh như bị cuốn vào âm nhạc sôi động, đầy sức sống, nhìn thì có vẻ tùy ý nhưng lại mang một phong thái đặc biệt, mang theo chút vẻ đẹp khiến người ta sôi sục máu nóng.
Tay áo anh hơi xắn lên, lộ ra một đoạn cẳng tay săn chắc; theo vài động tác chống tay xuống đất phát lực, lộ ra những đường nét đẹp mắt.
Cái eo vừa mềm mại, vừa săn chắc, không yểu điệu; toàn bộ dáng người như nước chảy mây trôi, cực kỳ mượt mà.
Tạ Tri Chu liên tục nhảy theo nhạc mấy bài liền, lúc này mới xuống sàn nhảy từ phía sau; anh tiện tay nhận lấy chiếc khăn Evan đưa cho để lau mồ hôi trên trán, nghe đám khách ở sảnh ngoài la hét điên cuồng, tiếng reo hò vang trời dậy đất, anh cười với Evan: "Giờ thì hài lòng chưa?"