"Phải đấy chứ.” Kiều Hạc nương nước đẩy thuyền: "Đừng nói anh, ngay cả vị học bá Hệ lâm sàng 8 năm của năm các cậu, đài trưởng mới của cậu, anh ấy cũng không chịu nổi; đây, mấy hôm trước anh ấy tìm anh nhờ đăng một tin lên Bảng thú tội, nói là định đổi ký túc xá."
Bảng thú tội là một tổ chức tự phát ở Đại học Y A, đằng sau là hội sinh viên quản lý, thỉnh thoảng đăng vài việc lặt vặt như tìm đồ thất lạc, tư vấn vấn đề; tóm lại, ngoài tỏ tình ra thì Bảng thú tội đăng đủ thứ.
"Đổi ký túc xá à?" Sự chú ý của Tạ Tri Chu lập tức bị chuyển hướng.
"Anh ấy nói là bạn cùng phòng cũ đều ngủ sớm, anh ấy lo đọc sách sẽ làm phiền người ta, muốn tìm một ký túc xá mà bạn cùng phòng ngủ muộn."
Tạ Tri Chu lập tức phấn chấn: "Có điều kiện gì không?"
"Không có nhiều điều kiện, chỉ cần tốt nhất là ngủ sau một giờ."
Kiều Hạc thấy bộ dạng hăm hở của anh, bèn trêu chọc: "Sao, cậu định sống chung ký túc xá với đại thần, để lấy vía may à?"
Ký túc xá của Đại học Y A đều là phòng bốn người, để quán triệt tư tưởng đa ngành kết hợp, thường cố gắng sắp xếp sinh viên khác chuyên ngành vào ở cùng nhau.
Mặc dù với một trường toàn chuyên ngành liên quan đến y thì việc này chỉ như muối bỏ bể, nhưng trường vẫn làm không biết mệt.
Tạ Tri Chu và Đoàn Bang ở cùng ký túc xá, hai người một khoa Pháp y một khoa Cơ sở, còn hai người bạn cùng phòng khác đều là khoa Lâm sàng.
Trong số đó có một người, sau khi thức khuya dậy sớm miệt mài cắm đầu vào ký túc xá học thuộc mấy quyển sách y học dày cộp suốt học kỳ một năm nhất, tự cảm thấy còn không nhẹ nhàng bằng cấp ba; thấy rõ chuyển chuyên ngành thế nào cũng không thoát khỏi việc học thuộc, dứt khoát cắn răng, quay về ôn thi lại; năm nay nghe nói thi đậu vào chuyên ngành kỹ thuật của một trường cùng cấp, cuối cùng cũng thoát khỏi cơn ác mộng học thuộc lòng.
Do đó, ký túc xá của Tạ Tri Chu luôn có ba người ở trong phòng bốn người, may mà trường cũng nhân văn, không tùy tiện sắp xếp người khác vào, cũng mừng vì được rộng rãi.
Không ngờ khoảng trống này lại trở thành cơ hội trời cho anh.
Ký túc xá của họ vẫn thường thức khuya, đương nhiên, không phải thức khuya học bài mà là tụ tập chơi game; việc ngủ sau một giờ, chẳng qua là tiêu chuẩn của dân cú đêm, đối với đám cú đêm như họ thì chẳng thành vấn đề.
"Dân dốt cũng có chí tiến thủ chứ.” Tạ Tri Chu vừa cắn ống hút vừa cười khoái trá: "Ký túc xá bọn tôi vừa hay có một chỗ trống."
"Được, vậy anh ghi tên ký túc xá các cậu lại trước, lúc đó để Quý Trạch Ân tự chọn."
Trời nóng dữ dội, một bát kem đá bào màu hồng chẳng mấy chốc đã thành hỗn hợp nước đá; Tạ Tri Chu ôm bát kem đá bào húp mấy ngụm lớn, lấy điện thoại ra vừa gõ chữ vừa nói với Kiều Hạc: "Phải bàn bạc với bạn cùng phòng đã."
Nhóm WeChat - Hội Những Kẻ Ăn Chơi
Tạ “Rút”: Tối mai Gemini, tao bao, ai đi "ưng" một tiếng.
Đoạn “Ngắn”: Chuyện gì tốt thế? Ư ư ư, tao muốn ăn bánh phô mai ư ư ư, mày có phải lại sắp thoát ế rồi không ư ư ư.
Nhi tử: Cái con quỷ "ưng ư" trên kia câm mồm!
Đoạn “Ngắn”: Nhi tử, có giỏi thì mày đừng có đến ăn!
Nhi tử: Ư...
Khóe môi Tạ Tri Chu nhếch lên một đường cong, khóa màn hình rồi đặt lên bàn.
"Vậy cậu bàn bạc xong thì báo cho anh một tiếng.” Kiều Hạc nói.