“Rất tốt.”
“Gì cơ?”
Tạ Tri Chu đột ngột ngẩng đầu, nhất thời hơi ngây người.
“Tối qua cậu rất tốt.”
Quý Trạch Ân ngừng lại một chút: “Không cần luyện tập thêm.”
Tạ Tri Chu lập tức hơi thụ sủng nhược kinh, lâng lâng bay bổng nịnh nọt: “Đó là tại cậu đọc hay, tôi học theo cậu thôi.
Miệng nói của tôi kém lắm.”
Quý Trạch Ân không phản ứng lại lời khen này, lại chuyển ánh mắt về bữa sáng của mình.
Không biết có phải là ảo giác của Tạ Tri Chu không, anh cứ cảm thấy Quý Trạch Ân hình như ăn nhanh hơn một chút.
Anh vội vàng nhét quẩy vào miệng vài ba miếng, nhưng vẫn chậm hơn Quý Trạch Ân một bước.
Người sau lấy khăn giấy lau môi, lịch sự chào tạm biệt anh rồi đứng dậy rời đi.
Tạ Tri Chu dời ánh mắt từ bóng lưng Quý Trạch Ân đã biến mất sang miếng quẩy cô độc còn sót lại trong đĩa của mình, là một thiếu niên tốt của thế kỷ mới, kiên quyết không lãng phí đồ ăn, cũng không được để bụng chịu thiệt, suy nghĩ này cuối cùng đã chiếm ưu thế.
Anh bực bội cầm lên cắn một miếng lớn nhét vào miệng: “Đồ bé con, tất cả là tại cậu!”
Tức sôi máu, Tạ Tri Chu chỉ muốn đi chơi bóng rổ, anh lấy điện thoại ra, quả nhiên bên dưới tin nhắn anh vừa gửi có không ít người rủ anh chơi bóng, anh thoát khỏi khung tin nhắn, lại thấy tin nhắn riêng của Kiều Hạc: “Lão Tạ, chiều nay tớ cũng đến, tối tớ mời cậu ăn cơm.”
Tạ Tri Chu không hiểu lý do, nghĩ Kiều Hạc có chuyện gì cần nói thì tự nhiên sẽ nói, nên cũng không hỏi nhiều, chỉ trả lời một icon “OK” hình bàn tay.
Chơi vài trận bóng rổ xong, một đám con trai mồ hôi nhễ nhại, hai ba người khoác vai bá cổ nhau đi hóng mát.
Kiều Hạc vòng tay qua vai Tạ Tri Chu: “Em trai, muốn ăn gì?”
Tạ Tri Chu đang dùng khăn lau mồ hôi, nghe vậy nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Chưa đến năm giờ, cơm thì thôi, chúng ta đi ăn kem đi.”
“Cũng được, vậy anh lời to rồi.”
Tạ Tri Chu cười một tiếng: “Anh giúp em nhiều chuyện như vậy, sao em lại nỡ để anh bao cơm nữa.”
Câu nói này nghe có vẻ khách sáo, nói là giúp, có lẽ Tạ Tri Chu giúp cậu ấy còn nhiều hơn.
Nhưng Kiều Hạc vốn quen với tính cách của Tạ Tri Chu, cũng không so đo chỗ này nữa.
Ngoài cổng trường có một tiệm đồ ngọt, món đá bào ở đó là tuyệt đỉnh.
Hai người đi song song, chỉ cần nhìn nhau một cái, liền ngầm hiểu cùng đi về phía cửa hàng đó.
Kiều Hạc nheo mắt nhìn ánh nắng vẫn còn chói chang, cái nắng nóng cuối hè này không có chút ý định dừng lại, nóng đến nỗi họ chơi bóng rổ cũng không được hết mình, không nhịn được buông lời phàn nàn: “Mùa hè ở Thành phố A dài quá, đã gần tháng Mười rồi.”
“Quen thôi.” Tạ Tri Chu cười khẽ: “Ít ra học trưởng tốt nghiệp là có thể chuồn đi, em thì sinh ra và lớn lên ở đây gần hai mươi năm rồi, muốn chạy cũng chẳng có chỗ mà đi.”
“Cậu phản kháng với bố cậu rồi thi vào một chỗ nào mát mẻ làm nghiên cứu sinh đi.” Kiều Hạc trêu chọc anh.
Tạ Tri Chu đúng chuẩn là một công tử nhà giàu thế hệ thứ hai, bình thường anh không phô trương, nhưng Kiều Hạc chơi thân với anh thì lại biết rõ.
Nếu không có gì bất ngờ, anh học xong năm năm ở đây là sẽ phải về kế thừa gia sản rồi.
“Thôi đi nhé.” Tạ Tri Chu vẫy tay cười: “Em không có cái tật xấu của mấy công tử nhà giàu trong phim thần tượng, vô cớ cứ phản kháng bố.
Một mặt thì kêu gọi tự lực cánh sinh, mặt khác thì lại dùng quyền và tiền của bố để sống ung dung tự tại.”