Nói xong cũng không đợi Quý Trạch Ân trả lời, cậu ấy cứ thế tự mình lẩm nhẩm bắt đầu đọc.
Loving you is the important thing, Miss Lester.
There are some people who think love is sεメ and marriage and six o”clock-kisses and children, and perhaps it is, Miss Lester.
But do you know what I think?
Bài đọc của cậu ấy từng chữ từng câu đều bắt chước ngữ điệu của Quý Trạch Ân.
Tuy âm sắc vẫn có chút khác biệt, nhưng cách phát âm từ, nối âm, ngắt nghỉ câu gần như giống hệt.
Quý Trạch Ân nét mặt khẽ động, nhìn chăm chú Tạ Tri Chu đang nhắm mắt đắm chìm trong thế giới đọc thuộc lòng.
Cậu ấy đột nhiên ánh mắt lóe lên, nhưng chưa kịp phản ứng, vừa mới vươn tay ra, thì người sau đã đâm sầm vào cột điện.
Cậu ấy im lặng rụt tay về, cúi đầu nhìn Tạ Tri Chu ngã ngồi trên đất.
Cậu ấy một tay ôm đầu, một tay chống đất, ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên người, toát lên vài phần vẻ dịu dàng mơ hồ.
Cậu ấy bị đâm cho hơi choáng váng, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Quý Trạch Ân, không quên phun ra nốt vế sau.
I think love is a touch and yet not a touch.
Hai người im lặng nhìn nhau một lúc.
Tạ Tri Chu lắc lắc đầu, mắt bỗng mở to, tỉnh táo trở lại, trông như một chú hổ nhỏ đang ấm ức, nhe răng cười lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ, vừa xoa trán vừa nói với Quý Trạch Ân.
Anh ơi, một người sống sờ sờ thế này ngã lăn ra đất mà anh không thèm đỡ một cái à?
Yêu mến bạn bè, giúp đỡ người khác là truyền thống tốt đẹp của thanh thiếu niên nước ta đấy nhé?
Tôi tưởng cậu thích ngồi dưới đất.
Quý Trạch Ân bỏ lại một câu, vẫn không động tay đỡ cậu ấy.
Tạ Tri Chu thấy trông chờ Quý Trạch Ân vô vọng, đành chống hai tay xuống đất, tự mình bật dậy, vỗ vỗ bụi bẩn trên người.
May mà cậu ấy cao to, còn cột điện thì "mong manh yếu đuối", nên cậu ấy đâm không quá nặng.
Anh nói đúng.
Tạ Tri Chu mở lời.
Trời nóng.
Tạ Tri Chu tiếp tục đi về phía khu ký túc xá.
Ngồi dưới đất mát mẻ.
Cậu ấy đi vài bước, bỏ Quý Trạch Ân lại phía sau.
Liếc mắt thấy người sau vẫn đứng tại chỗ, trên mặt không biểu lộ chút thần sắc nào.
Tạ Tri Chu cười tự giễu một tiếng, cũng không có quá nhiều cảm xúc.
Cậu ấy lấy điện thoại ra lướt nhanh một cái, rồi hoàn hồn gọi Quý Trạch Ân.
Đi thôi Anh Quý, sắp giới nghiêm rồi.
Lời vừa dứt, Quý Trạch Ân liền sải bước đi về phía cậu ấy.
Đôi chân anh thon dài, dưới ánh đèn dịu dàng trông thật dễ chịu, vừa mắt.
Tạ Tri Chu giơ điện thoại tùy tiện chụp một tấm, khen một câu.
Anh Quý, anh nói xem tấm ảnh này có đổi được tài liệu tổng hợp các trọng điểm cả kỳ này không?
Không thể.
Quý Trạch Ân không nhìn tấm ảnh đó, cũng không ra lệnh cho Tạ Tri Chu xóa đi.
Ánh sao mờ ảo, ánh trăng lãng đãng.
Hai người sánh bước đi đến khu ký túc xá rồi tạm biệt nhau.
Tạ Tri Chu không đứng lại nhìn theo bóng lưng Quý Trạch Ân, Quý Trạch Ân cũng không quay đầu nhìn Tạ Tri Chu.
Thật bình thường, không khác gì những nhóm nam sinh khác cùng đi về ký túc xá.
Mãi cho đến tiếng "đing", Tạ Tri Chu lấy điện thoại ra, thấy Quý Trạch Ân đã đồng ý lời mời kết bạn QQ của mình.
Đã có QQ rồi, WeChat còn xa sao?
Trong lòng anh, chút ấm ức kia hoàn toàn bị ném thẳng lên chín tầng mây, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười, rồi nụ cười ấy như gợn sóng khi viên đá rơi xuống mặt nước, càng lúc càng tươi tắn, càng lúc càng lan rộng.