Chương 15

Chậc, vẫn còn ấm.

Tạ Tri Chu với nụ cười không tắt trên môi, thầm nghĩ, tuy nói toàn thân người này lạnh, nhưng may chỗ cần ấm vẫn ấm.

Chỗ đó ấm là đủ rồi.

Đang lúc lơ đễnh, chợt nghe Quý Trạch Ân mở lời.

Người tiếp theo.

Tạ Tri Chu nghiêng đầu nhìn sang, thấy vành tai của cậu ấy đã không còn chút màu sắc nào, cứ như mấy phần bối rối vừa rồi đều là ảo giác.

Vành tai trắng ngần dưới mái tóc đen nhánh trông đặc biệt đẹp.

Chờ đến khi tất cả mọi người phỏng vấn xong, Quý Trạch Ân thu lại bảng điểm của các giám khảo khác, xếp chồng lên tập của mình, một mình ngồi trong phòng học tính điểm.

Những người khác lần lượt chào cậu ấy rồi rời đi, các sinh viên đến phỏng vấn càng không muốn nán lại, lén lút chụp vài tấm ảnh Quý Trạch Ân, có người còn tiện thể chụp cả ảnh Tạ Tri Chu, rồi lũ lượt chuồn khỏi cửa sau.

Một lúc ồn ào náo nhiệt qua đi, chỉ còn lại hai người Tạ Tri Chu và Quý Trạch Ân.

Tạ Tri Chu cũng không đi làm phiền Quý Trạch Ân, cậu ấy lấy tai nghe đeo vào, rồi bắt đầu chơi game "ăn gà" (PUBG).

Cậu ấy trông có vẻ lơ đãng, nhưng thao tác ngón tay lại không sai chút nào.

Tình hình trong game căng thẳng quyết liệt, nhưng hoàn toàn không làm thay đổi sắc mặt người chơi.

Cho đến khi trên màn hình hiện lên một dòng chữ: "Đại cát đại lợi, tối nay ăn gà."

Cậu ấy mới khẽ cười, rồi mở ván tiếp theo.

Sau khi liên tiếp giành hạng nhất năm ván, Tạ Tri Chu liếc mắt thấy Quý Trạch Ân cuối cùng cũng bắt đầu thu dọn túi bút, cậu ấy tiện tay thoát game, tháo tai nghe, giả vờ như đang bắt đầu dọn đồ.

Tuy nhiên Quý Trạch Ân không hề nhìn cậu ấy, cứ thế tự mình thu dọn xong đồ đạc rồi rời đi.

Tạ Tri Chu vội quàng vội cặp một bên vai đuổi theo, lớn tiếng gọi.

Đài trưởng!

Quý Trạch Ân không có ý định dừng bước, thậm chí dường như còn đi nhanh hơn.

Tạ Tri Chu đành chạy vài bước nhỏ, khoác vai Quý Trạch Ân.

Anh Quý, đi nhanh thế?

Người sau hơi nghiêng đầu liếc nhìn bàn tay đặt trên vai mình.

Tạ Tri Chu vốn giỏi quan sát sắc mặt, làm như vô tình buông tay ra.

Có chuyện gì à?

Đi cùng đường về không được à?

Tạ Tri Chu cười nói.

À, tôi muốn hỏi chút, vừa nãy tôi phỏng vấn thế nào?

Có thể “công bằng” mà vào đài phát thanh được không?

Lúc hai người họ gặp nhau lần đầu khi tuyển sinh, toàn bộ tâm trí cậu ấy đều dồn vào Tạ Tri Chu, mãi sau mới nghe Trần Úy Âm nói, chỉ vì một câu của Trần Úy Âm mà Quý Trạch Ân đã xem cậu ấy và Trần Úy Âm là điển hình cho việc thông đồng làm giả, tư lợi cá nhân.

Mặc dù Trần Úy Âm đúng là có nghĩ như vậy thật.

Cậu ấy vẫn luôn bận tâm về chuyện này, lúc này mới vội vàng không ngừng thanh minh cho bản thân.

Tôi chỉ nghe được đoạn cuối.

Quý Trạch Ân nhìn đồng hồ, không trả lời câu hỏi đầu tiên của Tạ Tri Chu.

Vậy đoạn cuối có hay không ạ?

Tạ Tri Chu cười truy hỏi.

Đôi mắt đào hoa của cậu ấy dưới ánh đèn đường lấp lánh phát sáng, trong đêm tối bớt đi vài phần phóng khoáng dưới ánh nắng ban ngày, thêm vài điểm phong tình muốn nói lại thôi.

Quý Trạch Ân trầm mặc trong màn đêm.

Anh không nói gì thì tôi coi như anh đang khen tôi nhé?

Mà đã thế, vì anh chưa nghe hết, tôi sẽ diễn riêng cho anh một đoạn vậy.

Tạ Tri Chu tâm trạng hơi bay bổng kéo dây cặp.

Đoạn tiếng Anh anh thu âm trong quảng cáo tuyển sinh của đài phát thanh ấy, tôi học thuộc rồi, tôi đọc cho anh nghe nhé?