Chương 14

Tuy nhiên, ánh mắt Quý Trạch Ân chỉ dừng lại trên mặt Tạ Tri Chu một giây rồi đi thẳng đến ngồi ở hàng ghế đầu - đúng vị trí Tạ Tri Chu vừa ngồi.

Chiếc ghế vẫn còn vương chút hơi ấm của người kia, mặt mày Quý Trạch Ân trầm xuống như nước.

Đài trưởng.

Trần Úy Âm liếc nhìn cô bạn thân đang khẽ run rẩy, thận trọng thò đầu ra từ phía sau giải thích.

Là em ra đề cho Tạ Tri Chu đó ạ, bảo cậu ấy nói "Em yêu anh" bằng ba kiểu giọng.

Ừm.

Quý Trạch Ân hờ hững đáp một tiếng, vẻ mặt không biểu lộ vui buồn.

Trần Úy Âm và cô bạn cùng bàn nhìn nhau, còn Tạ Tri Chu trên bục dường như hoàn toàn không nhận ra không khí khó xử này, cười toe toét để lộ hàm răng trắng bóng, nhắc nhở Trần Úy Âm.

Tớ nói xong rồi ạ.

Ừm - ừm được rồi.

Trần Úy Âm hoàn hồn, chợt nhớ ra người trên bục vẫn còn đang đứng đó, vội liên tục mở lời.

Cậu đến đây thôi nhé.

Được ạ.

Tạ Tri Chu bước xuống bục, thoải mái ngồi ngay cạnh Quý Trạch Ân.

Quả nhiên, vừa ngồi xuống, cậu ấy đã cảm nhận được luồng khí lạnh tỏa ra từ Quý Trạch Ân.

Cũng khá là giải nhiệt mùa hè.

Tạ Tri Chu nghĩ đến đó, khóe môi bất giác cong lên.

Cho đến khi Quý Trạch Ân quay đầu nhìn cậu ấy.

Anh có đôi mày kiếm mắt sao, ánh mắt mang theo vài phần sắc sảo.

Tạ Tri Chu: "?"

Quý Trạch Ân khẽ ho một tiếng, quay đầu đi, thấp giọng hỏi.

Cậu nhìn tôi làm gì?

Thứ nhất.

Tạ Tri Chu khẽ cười thành tiếng, cũng hạ thấp giọng.

Anh ngồi vào chỗ của tôi vừa nãy.

Có lẽ Quý Trạch Ân không quen người khác ngồi quá gần mình, vành tai hơi ửng đỏ, hoàn toàn không hợp với vẻ mặt nghiêm nghị của cậu ấy.

Vệt đỏ này cực kỳ kín đáo, nhưng lại lọt vào mắt Tạ Tri Chu.

Cậu ấy nhếch môi cười, càng ghé sát vào tai Quý Trạch Ân, khẽ nói.

Thứ hai, tôi chỉ muốn biết, vì sao anh lại viết đầy tên tôi vào bảng điểm của tôi thế?

Quý Trạch Ân hơi nhíu mày, rồi mới cúi đầu nhìn bảng điểm trong tay.

Đây là thứ Trần Úy Âm đưa cho cậu ấy khi cậu ấy vừa ngồi xuống.

Một chồng đặt ở một bên, là những người đã lên bục biểu diễn lúc cậu ấy vắng mặt.

Một chồng khác ở ngay bên cạnh tay cậu ấy, là những người chưa lên bục.

Tờ trên cùng dán ảnh chân dung một tấc không đội mũ của Tạ Tri Chu.

Rõ ràng không có nhiều biểu cảm, nhưng nhờ khóe môi cười tự nhiên lại trông đặc biệt rạng rỡ, sảng khoái.

Trong ô vuông dưới tấm ảnh đăng ký dùng để viết đánh giá, lại không thấy một chữ đánh giá nào, mà thay vào đó là một dòng chữ "Tạ Tri Chu" viết kín hết.

Nét chữ mềm mại như mây trôi nước chảy, gọn gàng sạch sẽ, mà người viết ra dòng chữ này - thủ phạm - tay phải vẫn còn đang cầm bút, không tài nào chối cãi được.

Nhìn nhầm.

Vẻ mặt Quý Trạch Ân không thấy chút nào bối rối, cậu ấy cụp mắt xuống, cầm bút gạch bỏ dòng chữ đó.

Thẳng thật!

Tạ Tri Chu khen.

Quý Trạch Ân hờ hững liếc nhìn Tạ Tri Chu một cái.

Tạ Tri Chu nhận ra vài phần ý vị khó tả trong ánh mắt dò xét của cậu ấy, bèn sờ mũi giải thích một câu.

Tôi nói là cái vạch anh gạch tên tôi ấy, thẳng thật đấy.

Có lẽ đột nhiên nhớ ra Tạ Tri Chu vừa tuyên bố chủ quyền với chỗ ngồi này, Quý Trạch Ân chuyển hết đồ trên mặt bàn ra sát mép hàng ghế đầu tiên, xách cặp sang ngồi ở đó.

Tạ Tri Chu thu hết mọi hành động của cậu ấy vào mắt, khẽ mỉm cười, cũng không đuổi theo, mà quay lại ngồi vào vị trí ban đầu.