Chương 11

Trần Úy Âm: “…”

Đài phát thanh hành động rất nhanh, đến tối Tạ Tri Chu đã được kéo vào nhóm tuyển sinh, buổi phỏng vấn được ấn định vào giờ tự học tối ngày hôm sau.

Tạ Tri Chu bấm vào danh sách thành viên của nhóm, liếc mắt đã nhìn thấy QQ của Quý Trạch Ân.

Ảnh đại diện của cậu ấy là một con dao mổ hình lá liễu, trông có vẻ như cậu ấy tự vẽ. Vẫn là phong cách vẽ ấy, chỉ vài nét đơn giản, súc tích nhưng lại cực kỳ nắm bắt được đặc điểm.

Giống như cậu ấy mỗi lần đi thi đều đặc biệt giỏi nắm bắt trọng điểm vậy. Đúng là học bá có khác.

Tạ Tri Chu “chậc” một tiếng, cảm thán: “Đúng là đại nghệ sĩ đích thực.”

Thông tin cá nhân và không gian mạng của người này đều sạch bong, lạnh lẽo y như con người cậu ấy vậy.

Tạ Tri Chu bấm gửi yêu cầu kết bạn, ôm cái gối ôm hình cá muối dài hơn một mét, hưng phấn đến mức lăn qua lộn lại trên giường.

Câu nói hơi nghiêm túc kia: “Sinh viên y khoa, cần phải nghiêm túc.” cứ lặp đi lặp lại trong đầu Tạ Tri Chu, nổ tung thành một bông pháo hoa.

Bạn trai tương lai của mình sao mà đáng yêu thế không biết!

Đúng là người có giọng nói hay thì cái gì cũng tốt!

Nếu cậu ấy đồng ý yêu cầu kết bạn thì càng tốt.

——Tạ Tri Chu, người sáng hôm sau tỉnh dậy phát hiện yêu cầu kết bạn vẫn chưa được đồng ý, đau buồn nghĩ như vậy.

*

Lúc chạng vạng tối, Tạ Tri Chu nhớ đến chuyện phỏng vấn ở đài phát thanh, ăn xong bữa tối liền đi thẳng đến tòa nhà học.

Bên ngoài phòng học dùng để phỏng vấn, một đám người đang ríu rít trò chuyện.

Tạ Tri Chu khoan thai bước tới, liền thấy mấy cô gái đang túm tụm lại một chỗ, vừa liếc nhìn anh vừa nói nhỏ gì đó, cười khúc khích không ngừng.

“Nói gì mà rôm rả thế?” Anh vốn dĩ mồm mép không yên, chủ động chen vào câu chuyện của họ.

Một cô gái có vẻ ngại ngùng vùi mặt vào lòng cô bạn bên cạnh.

“Bọn tớ nói là muốn nhìn cậu và Quý Trạch Ân chung khung hình đấy!” Cô bạn bị vùi mặt kia thì cực kỳ thẳng tính, nhìn vẻ cô ấy ăn nói không kiêng dè gì mà trêu ghẹo: “Từ hồi cuộc bình chọn nam thần của trường bắt đầu, bọn tớ đã là fan CP của hai cậu rồi.

Bọn tớ đều năm hai rồi mà vẫn đến tham gia đài phát thanh, chính là vì nghe nói cậu đăng ký đấy.”

Tạ Tri Chu nhướng mày: “Gán ghép couple à?”

“Cậu hiểu nhiều phết nhỉ.” Cô bạn đó khoanh tay với anh vẻ trêu đùa.

Xem ra hiệu ứng quảng cáo mà Trần Úy Âm nói hiệu quả thật.

Tạ Tri Chu nhìn đám con gái đang nhao nhao ồn ào này, định trêu ghẹo, thì cánh cửa phòng phỏng vấn mở ra trước, Trần Úy Âm thò đầu ra, một tiếng “Trật tự!” cắt ngang tiếng cười nói của bọn họ: “Vào trong ngồi trước đi, lát nữa rồi lần lượt từng người vào phỏng vấn.”

Vẻ mặt nghiêm nghị cố làm ra, khiến không ít tân sinh viên lập tức im bặt, không hiểu sao chị gái sôi nổi hay cười lúc tuyển sinh lại đột nhiên đổi sắc mặt.

Tạ Tri Chu không nhịn được bật cười thành tiếng, quả nhiên bất kể là đài phát thanh hay Hội sinh viên, tuyển tân sinh viên đều có cùng một kiểu.

Đầu tiên là ngon ngọt dỗ dành cho người ta đến, sau đó lại giả vờ nghiêm túc, làm ra vẻ người lớn để làm chủ tình hình.

Vài tân sinh viên vừa nhập trường hơi rụt rè, khẽ khàng lẩm bẩm gì đó. Tạ Tri Chu tùy tiện nói nhỏ an ủi một câu: “Đừng lo, Úy Âm học tỷ thích mấy đứa lắm đấy.”

Anh đẩy cửa đi vào, quan sát một lượt đầy kín đáo, nhưng lại không thấy bóng dáng quen thuộc kia đâu.