Khi nhận được điện thoại từ một người họ hàng ở quê, Úc Linh suýt làm đổ ly cà phê trên tay, khiến người đàn ông ngồi đối diện đang uống cà phê ngước đôi mắt sâu thẳm nhìn cô.
"Thím Quyền, chuyện lớn thế này sao thím không báo cho cháu sớm hơn?" Úc Linh lo lắng hỏi người ở đầu dây bên kia.
"Linh Linh à, tụi thím cũng định báo cho cháu mà, nhưng cháu biết tính bà ngoại cháu mà, cứng đầu như trâu ấy. Bà không muốn cháu lo, sợ làm phiền công việc của cháu, lại còn cứ nghĩ mình không sao. Nào có không sao, dạo trước bà đột nhiên ngất xỉu ngoài vườn rau, nếu không có người đi ngang qua thì không biết bà sẽ nằm đó bao lâu nữa. Sợ chết khϊếp đi được. Bác sĩ nói bà bị bệnh cũ rồi, thiếu máu lên não, chỉ có thể tịnh dưỡng, bình thường phải chú ý ăn uống và nghỉ ngơi..." Thím Quyền ở đầu dây bên kia với giọng nói nặng âm địa phương, thao thao bất tuyệt kể về tình trạng của bà ngoại cô.
Dù trong lòng đang rất sốt ruột, Úc Linh vẫn kiên nhẫn nghe hết lời của thím ấy rồi mới nói: "Thím Quyền, cám ơn thím và mọi người. Cháu dạo này vừa hay được nghỉ, sẽ về ngay. Thím đừng nói cho bà biết vội, chờ cháu về rồi nói."
Sau khi cúp máy, Úc Linh lại gọi cho trợ lý Trần Minh Minh, nói sơ qua về việc cô sẽ nghỉ phép.
Nghe tin này, Trần Minh Minh hoảng hốt, cẩn thận thăm dò hỏi: "Chị Úc, cho em xin lý do nghỉ phép được không ạ? Chị biết đấy, chị An Như mới mấy hôm trước đã dặn rồi, ngày kia có buổi thử vai nữ phụ trong phim của đạo diễn Bùi. Chị ấy đã rất khó khăn mới giành được cơ hội này, muốn chị đi thử. Chị biết đấy, phim của đạo diễn Bùi đều là những tác phẩm chất lượng, có cả đống người muốn vào, đây là cơ hội tốt nhất để nâng tầm đấy ạ. Nghe nói vai diễn đó rất hợp với chị, nếu chị giành được vai này, chắc chắn sẽ có lợi cho chị sau này, càng giúp chị nâng cao vị thế..."
"Tôi phải về quê một chuyến, lần này có thể sẽ ở lại nửa năm đến một năm. Tất nhiên, cũng có thể là rất lâu, còn tùy tình hình." Úc Linh nói một cách thản nhiên, như để đánh tiếng trước cho cô trợ lý đáng thương.
Trần Minh Minh lập tức khóc lóc nói: "Chị An Như sẽ mắng chết em mất, nói em không theo sát chị! Em hối hận quá, thật sự hối hận quá. Hôm nay đáng lẽ em không nên lười biếng mà nghe lời chị về giữa chừng. Lẽ ra em nên như cái đuôi nhỏ, theo sát chị như hình với bóng, dù trời Nam biển Bắc cũng không rời xa..."
Úc Linh bật cười trước lời nói của cô trợ lý.
Màu môi cô hơi nhạt, tuy ngũ quan xinh đẹp nhưng lại mang đến một cảm giác lạnh lùng một cách khó hiểu, đặc biệt là khi cô yên lặng không nói gì.
Lúc này, nhờ nụ cười ấy, cô như mùa xuân nở rộ, tươi tắn và rạng rỡ, làm cả quán cà phê đang bật điều hòa cũng trở nên ấm áp. Điều này khiến người đàn ông đối diện không nhịn được mà nhìn thêm vài lần nữa, giấu mọi cảm xúc sâu trong đáy mắt.
Người đang nói chuyện với trợ lý lại không để ý đến điều đó, sau khi dặn dò vài câu, cô cúp điện thoại.
"Úc Linh, bà ngoại bị bệnh à?"
Úc Linh liếc nhìn người đàn ông đối diện, ậm ừ một tiếng, rồi như chợt nhận ra, cô nhấn mạnh: "Là bà ngoại của tôi, cám ơn."