Ánh trăng hắt qua song cửa, trải dài trên nền đá lạnh lẽo. Trong bóng tối tĩnh lặng, Hoa Di ngồi một mình bên giường, tấm chăn mỏng khẽ trượt khỏi bờ vai. Bên ngoài là đêm đen yên ả, nhưng trong lòng nàng lại dậy sóng.
Ký ức năm xưa bỗng chốc ùa về như dòng thác cuốn, cuốn theo hơi thở của một người mà nàng từng không nỡ buông tay.
“Charles, chàng thấy ta có đẹp không?”
.Iris nghiêng đầu hỏi, mái tóc vàng nhạt óng ánh dưới ánh nắng hoàng hôn, đôi mắt màu xanh ánh lên vẻ tinh nghịch xen lẫn chút mong chờ.
Charles khi ấy đỏ mặt quay đi, giọng trầm thấp nhưng không giấu được sự dịu dàng:
“Iris… nàng lúc nào cũng đẹp.”
Iris khúc khích cười, bàn tay nhẹ kéo vạt áo Charles:
“Vậy sao? Không phải vì ta vừa thay kiểu tóc mới đấy chứ?”
Họ từng gần gũi đến vậy. Nhưng rồi, tất cả đều thay đổi.
———
Hắn bước chậm lại, giọng trầm xuống.Trong đáy mắt lại hiện lên chút do dự.
“Iris, ta… thân phận thấp kém, không xứng với một tiểu thư hầu tước như nàng.”
“Nàng phù hợp với hoàng tử Jade hơn ta.”
Giọng Charles khi ấy lạnh lùng hơn bình thường, như thể hắn đang tự đẩy nàng ra khỏi lòng mình.
Nàng nhớ rõ mình đã nghẹn ngào nói:
“Không! Đối với thϊếp, chàng không hề thấp kém! Chàng là kỵ sĩ mạnh mẽ nhất đế quốc, là người được hoàng đế trọng dụng nhất!”
“Chàng là niềm kiêu hãnh của cả vương quốc, tại sao lại xem thường bản thân mình như vậy?”
Nhưng Charles vẫn không thay đổi. Hắn siết chặt cán kiếm, ánh mắt nặng nề:
“Iris… ta không xuất thân từ quý tộc, nàng cũng biết mà. Phụ thân nàng sẽ không bao giờ đồng ý.”
“Hơn nữa…” – hắn dừng lại một chút – “Nàng đã có hôn ước với hoàng tử Jade.”
Nàng nhớ mình đã òa khóc, hai tay siết chặt lấy ống tay áo hắn:
“Ta có thể xin cha hủy bỏ hôn ước… chỉ cần chàng đồng ý!”
Charles nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng, nhưng trong đáy mắt là một thứ bi thương khó tả. Hắn khẽ nói:
“Ba chúng ta lớn lên cùng nhau… ta hiểu rõ Jade hơn bất kỳ ai.”
“Jade thật lòng yêu nàng. Ở bên hắn, nàng sẽ hạnh phúc.”
“Còn ta… ta chỉ xem nàng như em gái.”
Lời nói ấy… tựa như nhát dao lạnh cắt ngang trái tim nàng.
Nàng đã không tin. Nhưng Charles chưa từng quay đầu lại.
Hoa Di khẽ nhắm mắt. Một giọt nước lặng lẽ trượt xuống gò má.
Nàng đưa tay lau nhanh, tự cười giễu:
“Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, ta vẫn chưa thể quên được chàng…”
“Tần Dực à… người bảo ta trao trái tim cho ngài, nhưng trái tim này chưa từng thuộc về ai khác… ngoại trừ kẻ đó.”
Trăng ngoài trời vẫn sáng vằng vặc, nhưng lòng người đã nguội lạnh từ rất lâu.