Chương 7

Bên phía tẩm điện của Hoa Di.

Nàng vừa mới ngâm mình trong bể nước ấm xong, mái tóc vẫn còn vương hơi nước, làn da trắng mịn ửng hồng dưới ánh nến dịu nhẹ. Bộ y phục mỏng manh được khoác lên vội vã, càng tôn lên khí chất thanh nhã nhưng mơ hồ có phần u sầu.

Nghĩ đến sự việc xảy ra vào buổi chiều, ánh mắt nàng không khỏi trầm xuống. Một lời nói vô tình, một ánh mắt sắc bén kia — như thể đã chạm vào lớp vỏ nàng cố công che giấu bao năm.

Nàng khẽ thở dài, rồi quay sang hỏi thị nữ đứng bên:

“A Mai, ngươi có biết gì về tam vương gia không?”

A Mai thoáng ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng cúi người đáp lời, giọng nhỏ nhẹ nhưng không giấu được sự tò mò:

“Bẩm nương nương, nô tỳ nghe nói tam vương gia từ nhỏ đã có chút… ngốc nghếch bên ngoài, nhưng không hẳn là thật ngốc. Chỉ là người quá đơn thuần, quá ngay thẳng, không hợp với chốn hoàng cung đầy mưu tính này thôi ạ.”

Nàng dừng một chút, liếc thấy sắc mặt Hoa Di không thay đổi thì tiếp lời:

“Người là thân sinh đệ đệ của hoàng thượng, nên được hoàng thượng vô cùng sủng ái. Nhiều lần tam vương gia phạm lỗi, nhưng hoàng thượng chưa bao giờ khiển trách nặng lời. Nghe nói khi còn bé, hai người vô cùng thân thiết, luôn sát cánh bên nhau.”

“Vậy à…” – Hoa Di khẽ gật đầu, giọng nhẹ đến mức gần như thì thầm.

Nàng đã hiểu phần nào lý do vì sao người kia lại xuất hiện đột ngột trong cung nàng vào chiều nay — đơn thuần, nhưng không hẳn là vô hại.

A Mai thấy chủ nhân có vẻ đã thôi hứng thú, liền lễ phép hỏi:

“Nương nương, người còn muốn nô tỳ tìm hiểu thêm điều gì về tam vương gia không ạ?”

Hoa Di lắc đầu, môi nhếch lên một nụ cười nhạt:

“Không cần đâu. Ngươi hầu hạ ta cả ngày cũng vất vả rồi, lui xuống nghỉ sớm đi. Ta cũng muốn yên tĩnh một lát.”

“Nô tỳ tạ ơn nương nương—”

Chưa kịp nói dứt lời, thì bên ngoài đã vang lên tiếng hô lanh lảnh:

“Hoàng thượng giá đáo!”

Tiếng bước chân vội vã truyền đến từ hành lang, theo sau là tiếng cửa gỗ bị đẩy ra, một luồng khí lạnh len qua khe cửa, xộc thẳng vào không khí ấm áp trong điện.

Hoa Di nghe thấy liền khẽ nhíu mày. Ánh mắt nàng chợt tối đi.

“Đây là không muốn cho ta yên thân nghỉ ngơi đây mà…” – nàng lẩm bẩm, tay khẽ siết lấy vạt áo.

Nàng đứng dậy, chỉnh lại y phục, rồi bình thản ra hiệu cho A Mai lui xuống. Trước khi rời đi, A Mai liếc nhìn chủ tử với vẻ lo lắng, nhưng không dám nói thêm lời nào.

Tần Dực bước vào, thân khoác long bào giản dị, nhưng vẫn không giấu được uy nghi của đế vương.

Hắn đưa mắt nhìn quanh một lượt, rồi dừng lại ở thân ảnh đang đứng ngay giữa điện – nhẹ nhàng, thanh thoát, nhưng ánh mắt như hồ nước đóng băng.

“Trẫm đến quấy rầy nàng rồi sao?” – giọng hắn vang lên, không gấp gáp, không lạnh lùng, nhưng lại khiến người nghe không thể đoán được cảm xúc.

Hoa Di cúi đầu hành lễ:

“Thần thϊếp không dám. Chỉ là không ngờ hoàng thượng giá lâm vào giờ này.”

Tần Dực nhìn công công phía sau liền kêu ông lui xuống.

Hiện giờ chỉ còn lại hai ngươid trong tẩm điện.