Chương 6

“Đệ mới tìm được một vật khá thú vị, nên muốn mang đến cho hoàng huynh xem thử.”

Vừa nói, Tần Ninh vừa lục lọi trong túi áo rồi rút ra một vật nhỏ sáng loáng, đặt cẩn thận lên chiếc bàn trước mặt Tần Dực.

Đó là một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc, hoa văn tinh xảo khắc chìm hình chim ưng và bánh răng l*иg nhau. Khi ánh sáng chiếu vào, mặt đồng hồ ánh lên tia sáng dịu nhẹ, kim giờ và kim phút chuyển động trơn tru, phát ra tiếng tích tắc nhè nhẹ, tựa như hơi thở của thời gian.

Tần Dực nhướng mày, ánh mắt bỗng trầm xuống.

“Vật này… đệ tìm ở đâu ra?” – Hắn cầm chiếc đồng hồ lên, ngón tay lướt nhẹ qua lớp hoa văn, giọng nói trầm thấp nhưng đầy hứng thú.

Tần Ninh thoáng ngạc nhiên khi thấy hoàng huynh mình, người luôn điềm đạm và ít biểu lộ cảm xúc, lại để lộ nét tò mò hiếm thấy.

“Hoàng huynh… người biết thứ này sao?” – Hắn hỏi, ánh mắt lấp lánh.

Tần Dực liếc sang Tần Ninh, khóe môi cong lên thành một nụ cười nửa miệng có phần châm biếm:

“Trẫm không ngu ngốc như đệ nghĩ. Đừng tưởng chỉ mình đệ mới biết tìm đồ lạ từ phương Tây.”

Tần Ninh cười gượng, gãi đầu, không biết là bị chọc hay đang được khen.

“Thần đệ mua nó từ một thương nhân đến từ phương Tây. Hắn nói đây là thứ rất thông dụng bên đó, có thể dùng để xem giờ. Đệ thấy kiểu dáng đẹp, lại còn kêu tích tắc nghe vui tai nên mua luôn!”

Tần Dực nghe xong thì khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời chiếc đồng hồ trong tay.

“Ra là vậy… Đồng hồ bỏ túi. Dùng cơ chế bánh răng và lò xo, nghe nói có thể hoạt động suốt cả năm nếu được lên dây đúng cách.”

Hắn ngừng một chút rồi nói thêm, giọng trầm ngâm:

“Phương Tây quả thật có nhiều thứ kỳ lạ. Nhỏ bé như thế này mà lại kiểm soát được cả thời gian trong lòng bàn tay…”

Tần Ninh chống tay lên cằm, cười nói:

“Thời gian có thể kiểm soát thì hay rồi! Khi đó đệ sẽ kéo dài thời khắc ăn ngon, ngủ kỹ, và né được giờ lên triều.”

Tần Dực phì cười một tiếng, lắc đầu:

“Đúng là đệ chỉ giỏi ăn chơi. Nhưng cũng cảm ơn, vật này khá thú vị.”

Hắn đóng nắp đồng hồ lại, đưa trả cho Tần Ninh.

“Cất kỹ. Đừng để người khác nhìn thấy rồi nảy lòng tham.”

Tần Ninh đón lấy, hơi nhướng mày:

“Hoàng huynh thấy… thứ này có thể xem là quý vật không?”

Tần Dực lặng một lúc mới đáp, giọng khẽ hơn:

“Không phải vật quý hay không… mà là người biết nhìn vật đó quý đến mức nào.”

Tần Ninh mân mê chiếc đồng hồ trong tay, rồi bất ngờ đưa cả hai tay dâng lên trước mặt hoàng huynh, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường.

“Hoàng huynh, đệ vốn định giữ vật này chơi cho vui, nhưng thấy huynh có vẻ thích… vậy tặng huynh luôn.”

Tần Dực thoáng sửng sốt, ánh mắt dừng lại nơi chiếc đồng hồ tinh xảo kia, rồi lại nhìn đệ đệ trước mặt.

“Tặng cho trẫm?” – Hắn hỏi lại, giọng có chút khó tin.

“Vật này không rẻ. Thương nhân phương Tây đâu dễ bán những thứ thế này.”

Tần Ninh khoát tay, gương mặt đầy vẻ hào phóng:

“Dù sao đệ cũng chẳng thiếu bạc, mua về rồi cũng chỉ để ngắm. Nhưng nếu tặng cho hoàng huynh, có lẽ nó sẽ phát huy tác dụng hơn nhiều.”

Hắn ngừng lại, rồi cười cợt:

“Huynh suốt ngày vùi đầu vào đống tấu chương, chẳng biết trời sáng hay tối. Có cái đồng hồ này, ít nhất cũng nhắc huynh nhớ… đến giờ nghỉ ngơi.”

Tần Dực nhìn Tần Ninh thật lâu, vẻ mặt dường như có chút xúc động nhưng vẫn cố giấu đi sau ánh mắt lạnh nhạt thường ngày.

“Tam đệ… từ khi nào lại biết quan tâm đến người khác thế?” – Giọng hắn trầm, nhưng nhẹ đi một bậc.

Tần Ninh vờ làm mặt giận:

“Sao lại là ‘từ khi nào’? Đệ xưa nay vẫn rất chu đáo mà!”

Hắn dừng một chút, rồi cười cười, giọng nhỏ hơn:

“Chỉ là… lâu rồi huynh không cười với đệ như hồi còn nhỏ.”

Tần Dực im lặng.

Chiếc đồng hồ trong tay hắn như có trọng lượng, không phải vì kim loại, mà vì tấm lòng chân thật hiếm hoi giữa chốn hoàng cung đầy hiểm trá. Một chiếc đồng hồ, chẳng phải vật quý nhất, nhưng giữa hai huynh đệ nhiều năm xa cách, lại mang ý nghĩa như một cây cầu nối lại chút tình thân tưởng đã mờ nhạt.

Cuối cùng, hắn nhận lấy chiếc đồng hồ, đặt vào tay áo mình.

“Được. Trẫm nhận.” – Hắn nói, giọng nhẹ hơn gió thoảng.

“Nhưng quà của đệ, trẫm sẽ không quên đâu. Sau này… có gì cần, cứ mở miệng.”

Tần Ninh nghe vậy thì bật cười:

“Nói vậy là… mai đệ có thể xin nghỉ triều một hôm được không?”

Tần Dực nhướng mày:

“Không được.”

“…”

Tần Ninh xụ mặt. Nhưng khóe môi Tần Dực đã thấp thoáng một nụ cười thật lòng, hiếm thấy giữa những tháng ngày lạnh lẽo chốn cung đình.