“Phù, cuối cùng hắn cũng chịu rời đi.”
Hoa Di thở phào, tựa người vào mép bể, mái tóc dài ướt đẫm bám nhẹ vào gò má. Đôi mắt nàng vẫn dõi theo bóng dáng khuất sau cánh cửa, thần sắc đầy cảnh giác và suy tư.
“Một tên vương gia nhàn rỗi, tưởng chừng vô hại… nhưng càng như thế lại càng nguy hiểm.”
Nàng chau mày, lòng còn chưa yên. “Chỉ một chút sơ suất, suýt nữa thì để lộ thân phận thật rồi.”
Nước trong bể phản chiếu đôi mắt đăm chiêu, đầy tính toán. Hoa Di vùi nửa đầu xuống làn nước, lòng trĩu nặng những lo toan.
“Nhưng… cũng chưa chắc là chuyện tốt. Chắc chắc hành động lúc nãy của nàng đã gieo được chút nghi ngờ trong lòng hắn.”
“Chỉ mong hắn ta ngốc nghếch như lời đồn.”
Nàng nở một nụ cười nhạt, nhưng không hề có chút vui vẻ nào.
“Khen bài hát hay sao? Hừ, lời khen ấy chẳng khác nào vết dao cứa vào ký ức. Với ta… nó chỉ là một bản khúc thương tâm của quá khứ nhuốm máu.”
Ánh mắt nàng ánh lên vẻ lạnh lẽo, như băng giá giữa đêm đông, pha lẫn chút ảm đạm không tên. Một góc tim nàng, vẫn đang rỉ máu.
Tại đại điện…
Tần Dực ngồi uy nghi trên long ỷ, tay cầm bút phê duyệt tấu chương. Sắc mặt điềm tĩnh, nhưng giữa hàng lông mày lại lộ ra vẻ mệt mỏi. Tấu chương chồng chất, chính sự bộn bề, lại thêm tình hình trong cung ngày một phức tạp.
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. Một lão công công tiến vào, cúi đầu hành lễ:
“Khởi bẩm hoàng thượng, tam vương gia cầu kiến.”
Tần Dực hơi nheo mắt, hàng mày khẽ nhíu lại. Nghe đến cái tên kia, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần bất đắc dĩ.
“Cho hắn vào.”
Chỉ một cái phất tay, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy nghiêm.
Tần Ninh từ ngoài sải bước đi vào, vẻ mặt hớn hở, không chút phép tắc gì gọi là cung đình. Vạt áo tung bay, nụ cười trên môi hắn vừa vô tư vừa nghịch ngợm.
“Đại ca, đại ca! Đệ có chuyện quan trọng muốn nói!” – hắn reo lên, không chút e dè.
Ngô lão công công đi phía sau lập tức khẽ ho một tiếng, cúi đầu nhắc nhở:
“Nhị điện hạ, xin chú ý phép tắc.”
Tần Dực ngước mắt lên nhìn đệ đệ mình, cảm thấy đầu bắt đầu đau nhức. Hắn đưa tay xoa nhẹ thái dương, giọng hơi mỏi mệt:
“Tam đệ, nơi này là đại điện, không phải sân chơi. Ăn nói cho có chừng mực.”
Tần Ninh chun mũi, vẻ mặt chẳng mấy vui nhưng vẫn miễn cưỡng khom người hành lễ:
“Bái kiến hoàng huynh.”
Tần Dực gật đầu, mắt ánh lên ý cười khi thấy đệ đệ cuối cùng cũng chịu lễ phép:
“Thôi được rồi, miễn lễ. Giờ thì nói xem, đệ có chuyện gì muốn nói?”