Dưới đây là bản chỉnh sửa lại đoạn truyện của cậu, giữ nguyên nội dung nhưng làm sắc nét hơn lời thoại, tăng chiều sâu nội tâm nhân vật và nét hài duyên dáng giữa Hoa Di và Ninh Vương, đồng thời giữ đúng phong cách cung đấu – cổ trang xen chút hài nhẹ:
Tại cung Ngọc Diên – nơi ở của Hoa Di
Vì được hoàng đế sủng ái, nên cung điện của Hoa Di rộng lớn chẳng kém gì Phượng Nghi Cung của hoàng hậu. Từng viên gạch ngói, từng cánh cửa gỗ đều là loại thượng hạng được lựa chọn kỹ càng. Trong cung còn có một vườn hoa hồng trồng đủ giống quý hiếm, từ hồng phấn phương Nam đến hồng lam Tây vực.
Tần Dực biết ái phi thích hoa hồng nên đã đặc biệt sai người đi khắp đất nước chọn giống, lại còn mời các nghệ nhân làm vườn nổi danh vào cung chỉ để khiến nàng nở nụ cười. Người trong cung ngầm hiểu: nếu nơi nào là trái tim của đế vương, thì chính là Ngọc Diên cung.
Hiện tại, Hoa Di đang ngâm mình trong bể suối nước nóng ngoài trời được dẫn từ mạch khoáng thiên nhiên về. Hơi nước bốc lên nghi ngút, cánh hoa hồng thả trôi lững lờ trên mặt nước. Nàng tựa vào thành đá, mắt nhắm hờ, miệng khe khẽ hát.
Giọng hát của nàng trong trẻo, bay bổng, dường như không thuộc về thế gian ồn ã chốn cung đình.
Da nàng trắng mịn, ngón tay ngón chân thon thả, mềm mại như chưa từng dính bụi trần. Dáng vẻ ấy – đẹp đến thoát tục – khiến người nghe chỉ muốn dừng lại mà lắng lòng.
Bỗng phía sau vang lên một giọng nói nam trầm lạ:
“Ngươi đang hát gì vậy?”
Hoa Di giật mình. Theo phản xạ, nàng dùng tay che ngang trước ngực, đôi mắt trợn to nhìn người vừa xuất hiện.
“Ngươi là ai? Có biết đây là nơi nào không? Tự tiện xông vào cung của quý phi, không phải là muốn chết thì là gì?”
Người nam tử trước mặt tầm hơn hai mươi, tuấn tú phi phàm. Ánh mắt hắn sáng quắc, nhìn nàng chằm chằm không hề né tránh. Hơi nóng từ suối nước cùng với lớp bọt hồng che phủ khiến hắn không nhìn rõ được những gì không nên nhìn, nhưng cũng đủ khiến Hoa Di nổi trận lôi đình.
“Ta họ Dực, tên Ninh.”
Giọng hắn vô cùng thản nhiên.
Hoa Di sững người. Tên này… chẳng phải…
“Điện hạ là… Ninh Vương gia?”
Hắn gãi đầu, cười như đứa trẻ nghịch dại bị bắt quả tang:
“À… đúng rồi. Ta chỉ vô tình đi ngang qua đây, không cố ý…”
“Vô tình?”
Hoa Di bật cười khẩy. “Vậy mời điện hạ ‘vô tình’ mà đi cho khuất mắt.”
Giọng nàng không lạnh không nóng, nhưng đủ để xua đi cả hơi nước quanh hồ.
Tần Ninh không hề thấy xấu hổ, ngược lại còn nghển cổ hỏi tiếp:
“Lúc nãy… ngươi hát gì thế? Tại sao ta nghe không hiểu lời?”
Hoa Di liếc hắn một cái, không giấu được vẻ khinh thường:
“Ồ, chỉ là hát vớ vẩn thôi. Ta có tật hay chế bài hát lung tung, người nghe không hiểu cũng là chuyện thường.”
Nàng vừa dứt lời, Tần Ninh đã xua tay phản bác:
“Không thể nào! Bài hát ấy rõ ràng có giai điệu, có tầng ý nghĩa. Ngươi không thể chỉ tùy tiện nghĩ ra được trong chốc lát. Ta không tin!”
Hoa Di hừ lạnh một tiếng, nâng cằm lên cao:
“Vậy thì sao? Đó là thiên phú của ta. Trời sinh ta đặc biệt, điện hạ có không tin cũng vô ích.”
Rồi nàng giận dữ hét lên:
“Còn không mau đi? Nếu ta hét lên gọi thị vệ, ngươi nghĩ mình có thể toàn mạng mà rời khỏi đây sao? Tội lớn như trời đấy!”
Tần Ninh không đáp, nhưng ánh mắt lại hiện chút bất mãn. Hắn hừ một tiếng, nhăn mày lại như đứa trẻ bị mắng oan.
Rồi hắn quay đầu bỏ đi, không quên lẩm bẩm:
“Ta nhất định phải điều tra xem ngươi hát gì…”
Hoa Di trừng mắt nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần, rồi chỉ biết thở hắt ra, lẩm bẩm:
“Tên điên nào đây? Cả hoàng cung này, chẳng ai bình thường cả…”