Tại Phượng Nghi Cung
Tháng ba – tiết trời đã vào hè, không khí oi ả, gió thoảng qua cũng mang theo hơi nóng hầm hập, khiến người ta chỉ muốn nằm yên chẳng động đậy.
Trong chính điện, Nhạc Tân Nguyệt vận một thân xiêm y đỏ rực như lửa, phượng bào thêu kim tuyến lấp lánh dưới ánh mặt trời. Tóc nàng được búi cao, cài đầy trâm phượng dát vàng nạm ngọc, xứng đáng với danh vị mẫu nghi thiên hạ.
Nàng nằm nghiêng trên chiếc ghế quý phi khảm ngọc, một tay nhàn nhã đưa lên đón quả nho xanh mát lạnh do Tây Vực tiến cống, tay còn lại hờ hững đặt lên đùi, để mặc một cung nữ đang xoa bóp nhẹ nhàng, còn người khác thì cẩn thận phe phẩy quạt lông.
Làn da nàng trắng nõn như tuyết, mịn màng không tỳ vết – là kết quả của việc được dưỡng từ bé trong khuê phòng, sống giữa lụa là gấm vóc, chưa từng chịu nửa phần khổ cực.
Nhắc đến dung mạo, Hoa Di và nàng — mỗi người mỗi vẻ. Nếu Hoa Di là cành liễu mềm mại lay động lòng người, thì Tân Nguyệt lại như đóa mẫu đơn kiều diễm, quyến rũ mà cao quý, đặc biệt là đôi mắt phượng dài sắc lạnh — nhìn ai cũng như có thể đoán được cả tâm can.
Bỗng ngoài cửa, một bóng người lặng lẽ tiến vào, không ai khác chính là Lâm ma ma – người thân tín nhất của nàng.
“Nô tỳ khấu kiến Hoàng hậu nương nương.”
Tân Nguyệt khẽ liếc mắt nhìn, cử tay ra hiệu miễn lễ.
“Các ngươi lui xuống hết đi.”
Giọng nàng lãnh đạm, không cao không thấp, nhưng có sức nặng khiến cả bọn cung nữ đều khom lưng hành lễ rồi rút lui không dám chậm trễ.
Khi trong điện chỉ còn lại hai người, Tân Nguyệt mới chậm rãi ngồi dậy, điều chỉnh lại vạt áo, tư thế đoan chính như mẫu nghi quốc gia. Đôi mắt phượng khẽ nheo lại, nhưng vẻ sắc sảo vẫn chưa từng thuyên giảm.
“Có chuyện gì mà đến giờ này ngươi còn dám vào gặp bổn cung?”
Lâm ma ma — nhũ mẫu của nàng từ thuở lọt lòng, đồng thời là người mẫu thân nàng đưa vào cung để phò tá, nay đã bạc đầu nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, không giấu được vẻ lo toan.
“Hồi nương nương,” bà cung kính quỳ xuống rồi mới nhỏ giọng bẩm:
“Hồi chiều, tại ngự hoa viên… đã xảy ra chuyện. Nguyệt mỹ nhân mạo phạm Quý phi, bị bệ hạ giáng chức, cắt bổng lộc, lại còn bị cấm túc ba tháng. Toàn bộ nô tỳ thái giám đều bị đuổi lui, chỉ còn hai người họ ở lại trong hoa viên.”
Tân Nguyệt nheo mắt, khóe môi khẽ nhếch.
“Vẫn là ả nha đầu đó…”
Nàng rướn người lên, cầm lấy ly trà do Lâm ma ma dâng tới, nhấp một ngụm rồi lạnh lùng cười khẩy:
“Ngu xuẩn vẫn hoàn ngu xuẩn. Một kẻ xuất thân từ phủ huyện nhỏ nhoi mà cũng vọng tưởng trèo lên đầu người khác. Đáng thương thay — lại chẳng biết rằng mình chỉ là quân cờ làm nền cho trò diễn của người khác.”
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh buốt như băng.
“Hoa Di ấy à? Cũng chỉ là một nữ nhân không rõ lai lịch, vào cung nhờ được chút nhan sắc mà lay động quân tâm. Cũng khéo thật, dám để cho hoàng thượng vì một nữ nhân thấp hèn mà mất đi lý trí.”
Lâm ma ma nhỏ giọng phụ họa:
“Nương nương anh minh. Ả ta tuy có vài phần mưu mẹo, nhưng chẳng thể so bì với người — được dưỡng trong phủ thừa tướng, tài mạo song toàn, từ nhỏ đã mang khí chất mẫu nghi thiên hạ. Một kẻ không biết trời cao đất dày như Hoa Di, sao có thể chống lại được nương nương?”
Nhạc Tân Nguyệt bật cười, lần này là nụ cười đầy mỉa mai, chua chát nhưng cũng tàn độc:
“Một con hồ ly nhỏ cũng dám vọng tưởng giành sủng ái với bổn cung? Cứ để ả ta đắc ý thêm chút nữa, càng leo cao, rơi xuống càng đau. Đến lúc đó, đừng nói là giữ được tính mạng.”
Nàng buông ly trà xuống, ánh mắt sắc lạnh hệt như lưỡi dao:
Lâm ma ma cúi đầu:
“Tuân mệnh. Nương nương thiên tuế, thiên thiên tuế.”
Tân Nguyệt nhắm mắt lại, tựa đầu vào gối ngọc, môi khẽ mấp máy:
“Đây… chỉ mới là bắt đầu.”