“Hoàng thượng giá đáo!”
Tiếng hô dài vang vọng trong không gian khiến mọi người lập tức quỳ rạp xuống.
Người vừa cất lời chính là Ngô công công — lão thái giám thân cận bên cạnh hoàng thượng, người đã trải qua hai đời quân vương. Ông hành sự cẩn trọng, trung thành tuyệt đối, là cánh tay phải không thể thay thế của Tần Dực đế.
Tần Dực bước tới, thần sắc ung dung mà uy nghi, ánh mắt lướt qua mọi người, dừng lại chốc lát nơi bóng dáng run rẩy của Nguyệt mỹ nhân, rồi mới thong thả đi đến bên Hoa quý phi.
“Thần thϊếp tham kiến bệ hạ.”
Hồng Di cúi đầu hành lễ theo đúng phép tắc, giọng nói mềm mại vang lên như gió xuân thổi qua ngàn hoa.
“Ái phi miễn lễ,” Tần Dực bước tới đỡ tay nàng, ánh mắt dịu dàng khác hẳn dáng vẻ lạnh lùng thường nhật. “Chẳng phải trẫm đã nói bao lần, nàng không cần đa lễ như thế sao?”
Hồng Di đỏ mặt, khẽ rút tay về, đôi mắt như nước lấp lánh:
“Sống trong cung, quy củ là trên hết. Nếu người cứ sủng thϊếp công khai như vậy, e rằng sẽ có ngày bị người đời nói rằng vì mê luyến nhan sắc mà khiến nước mất nhà tan.”
Nghe thế, Tần Dực bật cười, tay nâng cằm nàng, ngón tay vuốt nhẹ qua má nàng như thể không màng tới người đang quỳ dưới chân.
“Chẳng phải hiện tại nàng đang mê hoặc trẫm sao?”
Hồng Di vốn đã ngượng ngùng, nay lại càng đỏ mặt tợ hoa đào tháng ba, quay đầu tránh ánh mắt nóng bỏng ấy.
“Bệ hạ, mọi người còn đang ở đây… Hơn nữa, Nguyệt muội muội vẫn còn đang quỳ.”
Ánh mắt Tần Dực khi ấy mới như sực nhớ ra, liếc xuống nữ tử đang quỳ rạp dưới đất, sắc mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy đến đáng thương.
“Hửm?” Hắn cười nhạt, ánh nhìn lạnh đi vài phần. “Nàng nhắc trẫm mới nhớ, suýt nữa quên mất sự tồn tại của nàng ta.”
Hắn phẩy tay áo, giọng nói không nặng không nhẹ nhưng uy nghi như tiếng chuông ngân giữa trời:
“Truyền ý chỉ của trẫm: Nguyệt mỹ nhân vô lễ, xúc phạm Quý phi, giáng xuống làm Thường tại. Cắt một năm bổng lộc, cấm túc ba tháng.”
Nguyệt Dao sụp người xuống, toàn thân run rẩy, nước mắt tuôn không ngớt. Bao kiêu ngạo và ngông cuồng giờ hóa thành bụi đất, tan biến trong cơn giận của quân vương. Nhưng ai bảo nàng ta lại dám đυ.ng tới Hoa quý phi – người mà hoàng đế sủng ái nhất hậu cung?
Ngô công công cúi đầu tiếp chỉ, một thái giám lập tức dẫn người đến lôi Nguyệt Dao đi. Nàng ta không la hét, không giãy giụa, chỉ im lặng, ánh mắt ngập lệ nhìn về phía sau — nơi ánh sáng không còn soi đến nàng.
“Ái phi, chúng ta tiếp tục nào. Còn các ngươi,” Tần Dực đảo mắt về phía những kẻ đang quỳ cúi đầu. “Lui.”
Các nô tỳ, thái giám đồng loạt dập đầu tạ ơn, rồi nhanh chóng lui ra, chẳng dám lưu lại thêm khắc nào.
Ngự hoa viên phút chốc chỉ còn lại hai người — một nam một nữ, một đế vương và một mỹ nhân độc sủng.
Hồng Di mỉm cười ngắt một chiếc lá non, xoay nhẹ trong tay, mắt lấp lánh tia trêu chọc:
“Hiện tại không có ai nữa, hoàng thượng đến tìm thϊếp… là vì chuyện gì vậy?”
Tần Dực híp mắt, tiến lại gần, giọng nửa đùa nửa thật:
“Chẳng phải trẫm vừa giúp nàng dạy dỗ người khác đó sao? Không lẽ còn chưa đủ để được nàng nhìn bằng ánh mắt dịu dàng hơn một chút?”
Hồng Di vừa nghe xong liền cười khẩy, đôi mắt liếc nhẹ:
“Hiện tại chỉ còn ta với người, không cần diễn tuồng nữa đâu bệ hạ.”
Lời nói vừa dứt, vẻ trêu đùa trên mặt Tần Dực biến thành bộ dạng giả vờ bi thương. Hắn đưa tay ôm ngực, giọng nghẹn ngào:
“Nàng thật là tàn nhẫn. Trẫm cũng có trái tim đó, biết đau biết nhói! Nàng không thể dịu dàng một chút với trẫm sao?”
Hồng Di bật cười, lấy tay che miệng, tiếng cười như chuông bạc:
“Bệ hạ lại bắt đầu rồi… Chẳng phải đây là việc thường ngày sao?”
Nàng đứng dậy, đi vài bước rồi quay đầu nhìn lại:
“Cũng là… một kỷ niệm đáng nhớ trong chốn hậu cung nhàm chán này.”
Ánh tà dương rọi xuống qua tán cây, in bóng hai người trên mặt đất, đan xen như một bức họa gấm thêu sống động — một bức tranh tạm thời yên bình trong cuộc chiến cung đình chưa hồi kết.