Không đúng, đây có thể là quần áo mẹ mua.
Cậu nhắn WeChat hỏi mẹ mình trước, nhưng năm phút sau câu trả lời là mẹ không mua thêm quần áo.
Thế này… Ngụy Khinh Vũ lúc này mới hoàn toàn xác định, tuyệt đối là Cố Lăng Phong mua.
Anh ấy biết cỡ của mình từ khi nào vậy? Mua đều đúng hết sao?
Ngụy Khinh Vũ không tin, cậu quay lại lật xem lịch sử trò chuyện, cậu phát hiện bức ảnh hôm đó chụp đúng là có một cái mác rất nhỏ chưa gỡ ra, trên đó hiển thị cỡ của cậu.
Không ngờ người này thật sự tỉ mỉ đến thế, chỉ thông qua một cái mác nhỏ mà nhanh chóng xác định được cỡ quần áo mình có thể mặc.
Phì… Ngụy Khinh Vũ lúc này vừa thấp thỏm vừa cảm thấy hạnh phúc.
Đang lúc cậu ấy suy nghĩ nên hỏi Cố Lăng Phong thế nào thì Lục Miễn tỉnh dậy, nằm bò ra mép giường nhìn xuống, nhìn thấy cảnh tượng dưới đất liền giật mình thon thót: “Mẹ ơi, Ngụy Khinh Vũ, dạo này mày phát tài à, mấy bộ quần áo này cũng mua đắt thế? Mẹ mày trước đó chẳng phải đã mua nhiều lắm rồi sao, sao mày lại tự mua nữa?”
“Đắt?” Lòng Ngụy Khinh Vũ thắt lại, cậu đứng dậy nhìn Lục Miễn: “Vậy mày nói cho tao biết mấy bộ quần áo này giá bao nhiêu.”
“Mày đợi tao xuống xem cái mác.” Lục Miễn dụi mắt, sau đó xoay người từ thang giường trèo xuống.
Cậu ta nửa quỳ xuống xem xét, khẳng định chắc nịch: “Hàng mới của SRI mùa này, không lầm thì phải mười tám nghìn tệ một cái.”
“Chiếc quần này tuy mẫu mã không mới bằng, nhưng cũng chín nghìn tệ.” Lục Miễn kinh ngạc nhìn cậu.
Giọng hai người không lớn không nhỏ, vừa đủ làm các bạn cùng phòng khác đều thức giấc.
Còn Ngụy Khinh Vũ có chút đứng ngồi không yên, cậu có nên nhận không? Cậu có thể nhận không…
Trời đất ơi, sao anh ấy cứ tặng đồ đắt tiền như thế này hoài!
Ngụy Khinh Vũ muốn phát điên rồi.
Mấy bạn cùng phòng khác cũng mắt còn đang mơ màng dựa vào thành giường, lẩm bẩm mấy câu. Nhưng ý của họ không ngoài việc những thứ này quả thực là quần áo đắt tiền, dù là chất lượng, kiểu dáng hay mức độ thương hiệu đều rất ra gì và này nọ. Ban đầu Trương Bình Minh còn ngái ngủ, giờ thì tỉnh cả rồi.
Đều là bạn cùng phòng, tình hình gia đình của mọi người không ai là không biết, vả lại Ngụy Khinh Vũ cũng không giấu giếm gì.
Họ đều cho rằng mẹ của Ngụy Khinh Vũ là một nữ cường nhân, bởi vì một mình gánh vác gia đình bấy lâu nay, hơn nữa cuộc sống còn dần khởi sắc, từ đó có thể thấy Lương Mộng Viên đúng là lợi hại. Nhưng mà… lần trước đi mua sắm về thì áo phao cũng chỉ khoảng nghìn tệ, như vậy trong mắt người bình thường đã thuộc loại khá đắt đỏ rồi, sao có thể đột nhiên lại đi mua loại quần áo tính bằng đơn vị vạn tệ này chứ?
Áo phao mấy nghìn tệ chất lượng đã không tệ rồi, nhưng… những thứ này không thể giải thích nổi.
Thôi, việc đã đến nước này, Ngụy Khinh Vũ đành phải lựa chọn thành thật một phần.
Cậu thở dài: “Những món quà và bưu phẩm này đều là do người yêu quen qua mạng của tao gửi tặng.”
Lúc này các bạn cùng phòng khác cũng đã bò xuống khỏi giường, nghe thấy câu này Lý Trạch Viễn đang uống nước suýt nữa thì phun hết ra: “Yêu qua mạng?”
Lục Miễn cũng tiếp lời: “Người yêu?!”
Trương Bình Minh tiếp tục hỏi: “Nam hay nữ?”
Giây phút này, Ngụy Khinh Vũ cảm thấy trái tim như chết lặng, cậu giải thích với thái độ bất cần đời: “Nam, anh ấy rất giàu… trước đây là ông chủ của tao.”