Chơi cùng thì... cũng không có vấn đề gì.
Nhưng phí dịch vụ sẽ khác.
Ngụy Khinh Vũ thầm nghĩ anh chủ này cũng không thiếu tiền. Thấy anh đã giao cho mình một hợp đồng lớn như vậy, cậu cũng không muốn làm khó quá mức, liền nói thẳng: "Dạ được, anh chủ. Anh muốn chơi những lúc khác thì cứ gọi em, em lúc nào cũng sẵn sàng phục vụ."
Mấy người bạn cùng phòng bên cạnh đều bắt đầu chuẩn bị xuống lầu mua cơm rồi. Ngụy Khinh Vũ qua loa trả lời bạn bè mấy câu rồi nhấn vào ứng dụng đặt đồ ăn. Anh chủ vẫn đang gửi tin nhắn cho cậu, nhưng lúc này cậu phải dành thời gian chọn đồ ăn trước.
Tự mình gọi một phần cơm niêu hải sản và một bát canh nóng, Ngụy Khinh Vũ xem như là đã tự thưởng cho mình một bữa xa xỉ.
Và lúc này tin nhắn của anh chủ cũng đã gửi tới. Yêu cầu của anh rất đơn giản, chỉ nói một câu: "Nếu tôi bao trọn em thì có phải em không cần quảng bá nữa không? Tôi muốn... ít nhất bao trọn em trong ba mùa giải với mức tiền công, có thể trở thành người chơi riêng của tôi không?"
Thật là quá hào phóng!
Lúc này Ngụy Khinh Vũ vẫn còn sửng sốt. Trò chơi này một mùa giải cũng chỉ khoảng bảy mươi ngày, cao nhất là hơn hai tháng. Mà hơn hai tháng có thể kiếm được năm vạn tệ thì đã là mức thu nhập mơ ước của sinh viên làm thêm cá nhân. Đồng ý hợp đồng này xong, cả học kỳ này số tiền đó đều thuộc về cậu, còn có thể tích góp được một khoản tiết kiệm nho nhỏ, nhanh hơn nhiều so với việc cậu làm những đơn hàng nhỏ lẻ.
Thật là may mắn biết mấy khi gặp được một người tài trợ vừa giàu vừa hào phóng như vậy!
Ngụy Khinh Vũ bật cười ngốc nghếch, lập tức gửi tin nhắn bày tỏ sự đồng ý của mình cho anh.
Mặc dù cậu không hoàn toàn đồng ý với yêu cầu của anh chủ về việc xóa video quảng bá, nhưng lúc này anh ấy dù sao cũng là chủ của cậu, đương nhiên phải hoàn toàn nghe lời. Ngụy Khinh Vũ lại lẳng lặng ngắm video mình đã quay, rồi miễn cưỡng xóa nó đi.
Thật ra cậu rất đẹp trai.
Nếu không phải là con trai, rất nhiều mỹ từ trong thế gian này đều có thể dùng để miêu tả vẻ đẹp của cậu.
Ngụy Khinh Vũ không chỉ có đôi mắt đẹp mà lông mi còn dài, khi thường ngày cụp mắt nhìn người khác trông như đôi cánh đang vỗ. Cậu có làn da trắng nõn, đôi môi màu hồng nhạt, không cần trang điểm đã là một dung mạo tuyệt vời, và làn da toàn thân lại mịn màng đến mức như sương. Trong thời đại ngày nay, cậu thực sự có thể kiếm sống bằng khuôn mặt của mình.
Trước đây cũng từng có người săn tìm tài năng đến tìm, nhưng mẹ Ngụy Khinh Vũ rất không thích môi trường giả tạo của giới giải trí. Đặc biệt là với gia cảnh không mấy khá giả của họ, bà sợ con trai mình sẽ chịu bất kỳ thiệt thòi nào.
Không có hậu thuẫn, không có chỗ dựa, gặp chuyện gì thì chỉ biết tự mình chịu thiệt thòi. Lương Mộng Viên – mẹ của Ngụy Khinh Vũ – thà để cậu yên ổn học xong đại học và tìm một công việc tử tế, bà không muốn cậu đi con đường nhanh chóng nhưng không đáng tin chỉ vì ngoại hình.