Thật ra cậu tự đi giày vào thì cũng cao một mét tám mấy rồi, cũng được xem là chiều cao tương đối hoàn hảo trong giới nam sinh.
Nhưng người này cao 1m91, là người khổng lồ à?!
“Chiều cao thực, trước đây đã được đo chuyên nghiệp ở bệnh viện, cởi giày ra rồi.” Khi đối mặt với chủ đề này, dường như câu chuyện giữa hai người cứ tuôn ra không ngừng: “Với lại khung xương của tôi khá lớn, quần áo đều mặc lớn hơn một cỡ.”
Thân hình con người có rất nhiều điểm khác biệt, ví dụ như cùng một cân nặng nhưng thân hình khác nhau cũng sẽ tạo ra hiệu ứng thị giác khác nhau.
Vì vậy những người có khung xương lớn thường trông vạm vỡ hơn, trước đây khi Ngụy Khinh Vũ nghiên cứu bàn tay của người này, trong lòng đã có câu trả lời.
Chẳng trách bàn tay anh ấy trông đẹp như vậy, nhưng so với tay mình thì lại cảm thấy lòng bàn tay anh ấy to lớn, dày dặn hơn nhiều…
Đáng ghét, cảm giác mình cái gì cũng nhỏ bé.
Cũng không đúng…! Cái đó thì không nhỏ.
Nhưng mà… Cố Lăng Phong những chỗ khác đều lớn như vậy rồi, vậy thì… chỗ đó sẽ khủng khϊếp đến mức nào?
Ngụy Khinh Vũ đột nhiên nghĩ đến mức đỏ bừng mặt, cậu vội vàng chuyển đề tài: “Chúng ta mau chơi game thôi, không bàn chuyện này nữa…”
Một đêm trôi qua, khí hậu đột ngột giảm mạnh.
Hôm qua vừa mua chăn bông mới nên Ngụy Khinh Vũ khá thoải mái, cậu cũng cảm thán mẹ mình lo xa, không ngờ chỉ sau một ngày nhiệt độ đã giảm thẳng mười độ C. Không ít người trong ký túc xá vẫn đang đắp chăn hè mỏng, nhưng lúc này đều bắt đầu hơi lạnh cóng rồi.
Mấy ngày tiếp theo nhiệt độ dần ổn định lại, trời trở nên rất lạnh, Ngụy Khinh Vũ cũng đã mặc quần áo mới vào. Cậu có đường nét khuôn mặt sắc sảo, vẻ đẹp say đắm lòng người, mặc dù khoác lên mình những bộ đồ dày dặn nhưng vẫn khó che giấu vẻ ngoài điển trai. Hôm nay cậu nghỉ ngơi khá tốt nên dậy sớm, các bạn cùng phòng vẫn chưa thức giấc, cậu định đi mua bữa sáng rồi đi lấy bưu phẩm.
Căng tin trường có rất nhiều món ăn sáng, Ngụy Khinh Vũ ăn vội một bát mì gạo sốt thịt rồi đi lấy bưu phẩm.
Vào những thời điểm khác ra lấy bưu phẩm dễ gặp nhiều người hơn, cậu cũng không thích bị người khác chú ý, thế nên chọn buổi sáng sớm để đi lấy.
Ngụy Khinh Vũ mua là một loại kem dưỡng ẩm, thời tiết nơi đây khô hanh và lạnh giá, mùa đông dễ khiến da nứt nẻ.
Cậu đọc số cuối của mình cho nhân viên bưu cục, tuy nhiên anh nhân viên tìm một lúc lâu, chọn đi chọn lại trên các kệ hàng bỗng nhiên đưa cho cậu mấy bưu phẩm mà Ngụy Khinh Vũ chưa từng mua.
Ngụy Khinh Vũ: ?
Lại là ai mua bưu phẩm cho mình nữa vậy…
Cậu có chút không chắc chắn hỏi lại: “Tất cả là của tôi sao?”
“Đúng vậy, cậu họ Ngụy phải không, mấy cái này đều là của cậu.” Chú nhân viên bưu cục đưa bút cho cậu, ra hiệu ký tên.
Sự nghi hoặc trong lòng càng sâu sắc, Ngụy Khinh Vũ vẫn cảm thấy rất kỳ lạ.
Cậu nghĩ đến khả năng lại là Cố Lăng Phong mua đồ cho mình, người đó thật sự quá tốt đi mất, tại sao cứ phải tặng quà cho mình mãi vậy chứ…
Trước đây Ngụy Khinh Vũ còn có thể tự nhủ đây là thù lao, nhưng giờ thì những thứ này…
Thôi, về mở ra xem là cái gì rồi tính sau.
Cậu ôm bưu phẩm về ký túc xá, vì các bạn cùng phòng vẫn đang ngủ nên Ngụy Khinh Vũ không làm ồn quá lớn, cậu suốt quá trình khá yên lặng mở mấy bưu phẩm. Bên trong là quần áo được đóng gói cẩn thận, có một chiếc áo khoác, một chiếc quần, và bưu phẩm cuối cùng là một bộ đồ giữ nhiệt.