Cậu gửi một biểu tượng "hê hê", kèm theo lời nhắn: “Hôm nay mua được rất nhiều quần áo, với lại cả một bộ chăn bông mới nữa ^.^”
Cậu thích gửi cái biểu tượng cảm xúc đáng yêu này, tựa như có niềm vui bất tận.
Không ngờ lúc này Cố Lăng Phong lại trả lời khá nhanh: “Ồ? Em mua gì vậy, cho tôi xem được không?”
Những thứ bày trước mắt hơi giống một đống hỗn độn, nhưng Ngụy Khinh Vũ vẫn khá hài lòng với gu chọn quần áo của mình. Phong cách ăn mặc của cậu không tệ, dù không phải đồ hiệu nổi tiếng nhưng khi phối lại luôn tạo cảm giác thoải mái và sạch sẽ. Cậu từ trước đến nay luôn được gắn mác là người có vẻ ngoài rất ưa nhìn, trang phục hàng ngày cũng thanh lịch tự nhiên, nên trong trường đã sớm được bình chọn là hotboy của trường.
Chẳng trách trước đây từng có người tìm kiếm tài năng liên hệ với Ngụy Khinh Vũ.
Bên kia, Cố Lăng Phong xem kỹ những bức ảnh cậu gửi đến, nghiêm túc nhận xét: “Mua gì cũng đẹp cả, em thích kiểu này à?”
“Vâng ạ…” Ngụy Khinh Vũ đặt điện thoại xuống, quay người chạy đi ăn cùng bạn cùng phòng.
Cố Lăng Phong trả lời "ừ" rồi hỏi cậu mấy giờ vào chơi game.
Ngụy Khinh Vũ tay vẫn cầm hamburger, thấy tin nhắn thì bắt đầu gõ một tay: “Sắp xong rồi, đợi em ăn xong rồi dọn dẹp hết mấy cái này là vào liền.”
Đồ ăn mua về rất nhiều, trong ký túc xá bốn người đều là thanh niên cao lớn, sức ăn không tồi, rất nhanh đã quét sạch gần hết, cuối cùng chỉ còn lại một chút khoai tây chiên.
Để không lãng phí, mấy người lại mỗi đứa ăn thêm một ít, cả bàn đồ ăn coi như đã được tiêu diệt hoàn toàn.
Ăn đồ ăn nhanh đúng là sướиɠ cái miệng.
Tốt hơn nhiều so với việc Ngụy Khinh Vũ mua đồ ăn sẵn về, dù sao cậu cũng không biết khẩu vị của từng người thế nào.
Nhưng mấy món hamburger thì đơn giản hơn nhiều, nói chung đều cùng một vị, cơ bản không ai không ăn.
Nửa tiếng sau, Ngụy Khinh Vũ cuối cùng cũng vào game, khi bật mic lên, cậu ấy vẫn có chút ngại ngùng nói: “Xin lỗi hôm nay giờ này em mới về, nhưng ngày mai ban ngày em có thể chơi cùng anh suốt.”
Dù Ngụy Khinh Vũ hiểu Cố Lăng Phong chắc hẳn sẽ thông cảm, nhưng những lời lẽ xã giao cần thiết vẫn phải nói rõ ràng.
Cố Lăng Phong thì không sao cả, anh khẽ nói: “Bé con chơi vui vẻ nhé, gần đây trời lạnh rồi, nhớ mặc ấm vào.”
“Vâng vâng…” Ngụy Khinh Vũ có chút ngượng ngùng cười.
Lúc này Cố Lăng Phong lại hỏi cậu: “Hình như cỡ của em nhỏ hơn tôi một chút, cảm giác bé bé xinh xinh.”
Bé bé xinh xinh là sao…
Nghe lạ quá.
Ngụy Khinh Vũ tự mình lướt nhìn khắp người một lượt, cậu có chút không đồng tình: “Vậy anh cao bao nhiêu mà lại có nhận xét như vậy?”
“Tôi á?” Cố Lăng Phong nói đến đây giọng có một chút ý cười: “Tôi 1m91 đấy.”
---
Nghe đến chiều cao này, Ngụy Khinh Vũ liền lộ ra ánh mắt đầy vẻ hâm mộ.
Tuy bản thân cậu trắng trẻo đẹp trai, nhưng chiều cao lại đúng 1m80, điều này rất không phù hợp với chiều cao của nam chính lý tưởng trong tiểu thuyết.
Thế là lúc này Ngụy Khinh Vũ rất cãi bướng mà nói: “Anh cũng chỉ cao hơn em mười phân thôi mà…”
Đương nhiên, nói chính xác thì là mười một phân.
Bởi vì lần trước Ngụy Khinh Vũ khám sức khỏe chiều cao là 1m80, nói nghiêm túc thì là mười một phân.
Tuy nhiên Ngụy Khinh Vũ vẫn không bỏ cuộc, cậu tiếp tục truy hỏi: “Một mét chín mươi mốt là chiều cao thực, hay là anh mang giày rồi đo vậy…”