Chương 27

Hai người gọi hai bát hoành thánh nhân thịt tươi lớn, sau khi ăn xong quả thật Ngụy Khinh Vũ là người trả tiền.

Tiếp theo là bắt taxi đến khu phố thương mại lớn trong thành phố, Ngụy Khinh Vũ tuy biết địa điểm ở đâu, nhưng chưa bao giờ đi dạo nhiều.

Hồi trước đi học, Lương Mộng Viên từng đưa cậu đến một lần, còn Ngụy Khinh Vũ tự mua đồ thường là mua trực tuyến. Bây giờ chỉ có những người lớn tuổi vẫn nghĩ rằng phải tự mình trải nghiệm mới mua được quần áo ưng ý. Cậu không thích đi mua sắm lắm, nhưng mẹ cậu cứ khăng khăng muốn đi thì cũng không sao, tùy bà.

Đi dạo cả ngày, Lương Mộng Viên dẫn Ngụy Khinh Vũ mua không ít áo khoác ngoài và áo len các loại, hai người cả ngày ở bên ngoài ăn uống.

Ngụy Khinh Vũ giữa chừng còn mua trà sữa, khác với những người mẹ khác, Lương Mộng Viên cũng tự chọn cho mình một ly trà sữa.

Bà không bao giờ tự làm khổ mình, vì là thứ con thích nên bà cũng sẽ thử.

Và ly trà sữa mà Ngụy Khinh Vũ thích, Lương Mộng Viên uống cũng thấy khá ngon, cuối cùng sau một buổi chiều, Lương Mộng Viên đã chi hàng ngàn tệ chỉ để mua đồ cho Ngụy Khinh Vũ. Còn Ngụy Khinh Vũ suy đi nghĩ lại cũng mua cho mẹ một chiếc áo, tuy cậu nói mình đã kiếm được tiền ở đại học, nhưng mẹ cậu không muốn mua đồ quá đắt tiền, nên chỉ chọn một chiếc áo khoác rồi không cho cậu trả nữa.

Buổi tối Lương Mộng Viên đi khách sạn nghỉ, ngày hôm sau bà sẽ đi xe về nơi làm việc.

Ngụy Khinh Vũ về ký túc xá với đủ thứ túi lớn túi bé nặng trịch, may mà Lương Mộng Viên đã chuẩn bị sẵn để cậu mang theo một ít đồ ăn thức uống chiêu đãi bạn cùng phòng, tiện thể buộc phải gọi hai người bạn cùng phòng đến giúp mang đồ. Dù sao cũng không thể để người khác giúp không công, trà sữa và gà rán, đồ nướng đã gọi cũng coi như mọi người vui vẻ cùng nhau thưởng thức.

Trương Bình Minh đến giúp nhìn thấy đống túi lớn túi bé cũng khá sốc, gãi đầu: “Dì mua cho cậu bao nhiêu đồ thế…”

“Mấy cái áo khoác, với lại ở nhà không có chăn bông dày, lại mua một bộ chăn bông dày nữa…” Ngụy Khinh Vũ thở dài: “Nặng thật, thực sự phải nhờ các cậu đến giúp rồi, nhưng tôi mua rất nhiều đồ ăn, lát nữa mọi người cùng ăn nhé.”

“Được được được, đều là anh em, khách sáo gì chứ.” Lục Miễn cười nói.

Mấy người hùng hổ về ký túc xá, Ngụy Khinh Vũ bày tất cả đồ ăn mình mua lên một cái bàn ăn trong ký túc xá. Cậu đã ăn không ít trên đường nên lúc này không quá đói, cậu nói nhỏ: “Mấy món này đều là mẹ tôi mời các cậu ăn, để lại cho tôi một ít là được, tôi đi tháo mấy thứ kia ra trước.”

Ba người bạn cùng phòng khác lúc này cũng chưa đi ăn gì, nghe vậy liền xúm lại, đồng loạt kêu lên: “Nghĩa phụ, dì đúng là quá khách sáo rồi…”

Lý Trạch Viễn bên cạnh vỗ cậu ta một cái, cười đến đứt hơi: “Cậu ấy là nghĩa phụ, lại còn gọi mẹ cậu ấy là dì, cái vai vế này của cậu loạn hết cả rồi…”

Mấy người đi lên mở những cái túi ra, bên trong còn có mấy cái bánh hamburger, gà rán khoai tây chiên, và rất nhiều đồ nướng, ngoài ra còn kèm theo cả một con gà quay nguyên con. Chừng này đồ ăn đúng là quá nhiều rồi, huống hồ Ngụy Khinh Vũ tự mình còn mua bốn chai trà trái cây, bữa tối này quả thực vô cùng thịnh soạn, thơm lừng không tả xiết.

Ngụy Khinh Vũ mở điện thoại gửi tin nhắn cho Cố Lăng Phong, người mà cậu đã không liên lạc nhiều cả ngày.